GIỚI SIÊU GIÀU – NƯỚC NGOÀI VS VIỆT NAM

[GIỚI SIÊU GIÀU – NƯỚC NGOÀI VS VIỆT NAM] Việt Nam là một trong những quốc gia có tầng lớp siêu giàu phát triển nhanh và mạnh nhất thế giới. Thoạt đầu thì cứ nghĩ là chuyện cười nhưng suy ngẫm lại thì hoàn toàn đúng với thực tế. Không có nơi nào trên thế giới lại quái dị như Việt Nam. Một đất nước nghèo với GDP trên đầu người chỉ tầm $2,000/năm nhưng lại có tầng lớp siêu giàu phát triển chóng mặt.

Khi nói tới khoảng cách giàu nghèo thì sẽ có phe trái nghịch. Bên cổ điển cho rằng đây là điều tự nhiên trong kinh tế thị trường. Bên cấp tiến thì lại cho rằng đây là minh chứng cho một xã hội bất công. Những điều đó hoàn toàn đúng với một đất nước tư bản. Nhưng tôi nghĩ với Việt Nam thì cần có thêm một góc nhìn nữa.

Ở các nước tư bản, tầng lớp siêu giàu là những doanh nhân, các nhà khởi nghiệp, các giám đốc, diễn viên hoặc ca sĩ – những người được coi là đầu tàu và tinh hoa của đất nước. Họ đi lên bằng sự sáng tạo của con người và tài năng của bản thân.

Trong một cơ chế thị trường linh động thì khoảng cách giàu nghèo là điều tốt, vì nó phân thưởng thành quả cho những ai mạo hiểm và dấn thân. Sự phát triển của tầng lớp siêu giàu ở xứ tư bản kéo theo sự thịnh vượng của hàng triệu người khác. Điều này trông thấy rõ rệt không chỉ ở Tây Phương mà các nước Châu Á.

Nhưng ở Việt Nam – một nước nửa mùa giữa phiên bản tư bản hoang dã và CNXH lỗi thời – khoảng cách giàu nghèo được tạo ra bởi tầng lớp chính trị và tầng lớp bị cai trị. Sự giàu có xuất hiện một cách bất thường, trái nghịch với quy luật thị trường và nằm ngoài tầm phát triển của tư bản. Vì thế cho nên nó không giải thích được vì sao người giàu ngày càng giàu trong khi người nghèo lại dậm chân tại chỗ.

Việt Nam không có tầng lớp siêu giàu từ thị trường tư bản, mà chỉ có tầng lớp siêu giàu từ bất động sản, thao túng thị trường hoặc sự cấu kết với chính quyền. Cho nên không thể đem tầng lớp siêu giàu ở Việt Nam và coi đó là thành quả phát triển được.

Những tỷ phú bất động sản giàu trên nước mắt của dân đen, những đại gia đang nắm vị thế độc quyền giàu trên sự bất mãn của người dân hay những quan chức giàu lên trên sự tàn phá của đất nước – họ không phải là những gì đất nước này cần. Họ là lý do vì sao đất nước này mãi nghèo và dân mãi ngu dốt.

Sự đi lên của tầng lớp này không phải là sự phát triển của đất nước, mà là sự thăng tiến của tầng lớp cầm quyền. Nó chỉ cho thấy rằng những con người ngày xưa tự gọi là các nhà cách mạng, bây giờ đang làm giàu trên nước mắt của dân dưới danh nghĩa kinh tế thị trường định hướng CNXH. Đất nước này chẳng có gì để phô trương cho thế giới. Tầng lớp siêu giàu xứ tư bản đem lại sự phồn vinh, còn tầng lớp siêu giàu xứ CNXH đem lại sự tàn phá.

Ku Búa @ Cafe Ku Búa
lao-ng-4