TRADE WAR CỦA TRUMP, GIỚI TÀI CHÍNH NGHĨ GÌ?

[TRADE WAR CỦA TRUMP, GIỚI TÀI CHÍNH NGHĨ GÌ?] Trump hô hào đánh thuế lên Trung Quốc $200 tỷ và hơn. Vậy giới tài chính nghĩ gì? Sau đây là những gì bạn nên suy ngẫm.

1. Trade War không phải là chiến tranh kinh tế. Nó là đánh thuế lên hàng hóa nhập khẩu rồi người chi trả là người tiêu dùng nôi địa, tức người dân Mỹ. Nhà sản xuất Trung Quốc chẳng bị ảnh hưởng gì, họ vẫn bán với giá đó nhưng nhà nhập khẩu buộc phải tăng giá, người tiêu dùng buộc phải trả giá cao hơn.
2. Thâm hụt thương mại (Trade deficit) từ góc nhìn tài chính là một con số vô nghĩa. Nó chỉ là trạng thái kế toán tạm thời. Khi bạn đi siêu thị mua đồ, bạn đã thâm hụt với siêu thị, khi họ mua từ nhà bản sỉ, họ bị thâm hụt, và khi nhà bán sỉ mua từ nhà sản xuất họ cũng bị thâm hụt.
3. Bạn không thể phát triển kinh tế bằng cách Trade War, tức đánh thuế lên hàng hóa rồi bắt người tiêu dùng trả. Nếu mục đích của bạn là phát triển kinh tế hoặc làm kinh tế nước khác chậm phát triển, thì nó chẳng liên quan gì.
4. Tất cả các cuộc chiến tranh kinh tế trong quá khứ đều thất bại. Vì nó là khái niệm vô nghĩa. Nếu nó hiệu quả sao không đánh 100% thuế, bảo đảm sẽ gây thiệt hại lên đối phương và có lợi cho mình?
5. Trung Quốc là nhà máy sản xuất của thế giới, việc chúng ta mua hàng Trung Quốc là điều hiển nhiên. Hãy coi quanh bạn coi có hàng nào không phải Made In China không?
6. Các công ty của Mỹ sản xuất ở Trung Quốc để tối ưu chi phí. Họ vẫn nghiên cứu và tạo lợi nhuận. Mục đích của doanh nghiệp là tối đa hóa lợi nhuận chứ không phải việc làm.
6. Lượng việc làm trong ngành sản xuất Mỹ cũng như năng suất tăng đều trong các năm qua, chứ không có giảm như Trump tuyên bố. Bạn có thể Google “us manufacturing growth.” Khác ở chỗ là các công ty Mỹ sử dụng máy móc và công nghệ nên bản chất lao động thay đổi. Công việc được cải thiện chứ không hề biến mất.
7. Sự biến động của thị trường chứng khoán chẳng nói lên điều gì. Nó chỉ phản ánh thái độ ngắn hạn của nhà đầu tư nhỏ lẻ, còn giới chuyên nghiệp thì vẫn để nguyên, thậm chí là tăng vốn đầu tư.
8. Nếu mức thuế được giữ thì doanh nghiệp và nhà tiêu dùng sẽ coi nó là chi phí và làm quen với nó. Như chính quyền đánh thuế 15%, ban đầu có thể sốc nhưng sau một khoảng thời gian thì mọi người đều quen và thị trường tự điều chỉnh.
9. Trade War về bản chất chẳng liên quan gì tới cạnh tranh với Trung Quốc. Nếu vậy sao không đánh thuế lên tất cả hàng hóa mà lại lựa chọn để có lợi cho các doanh nghiệp cấu kết? Bất cứ một người nào có kiến thức cơ bản cũng thấy điều phi lý này.
10. Trade War không làm giảm sản xuất Trung Quốc, họ sẽ tự điều chỉnh và xuất hàng đi thị trường khác hoặc vẫn xuất với giá đó. Nhưng người tiêu dùng sẽ trả với giá cao hơn.
11. Khi mức thuế trở nên cố định, nó sẽ là lợi thế cạnh tranh bất tự nhiên của các lợi ích nhóm. Và làm cho ngành công nghiệp Mỹ trở nên kém cạnh tranh hơn.
12. Trade War không phải là chính sách hay triết lý cánh hữu. Vì người cánh hữu chính nghĩa với kiến thức cơ bản đều thấy sự phi lý. Đây là chính sách cánh tả và đã thất bại hoàn toàn.

Trade War không phải là chiến tranh, nó là tự hại bản thân rồi chẳng được gì. Thời 1930s Mỹ đã áp dụng và kết quả là cuộc Đại Suy Thoái. Thời Bush cũng đã thử và phải bỏ vì gây tổn thất và khiến nền kinh tế kém cạnh tranh. Vậy lần này sẽ khác thế nào? Định nghĩa của điên rồ là làm đi làm lại một hành đồng mà kỳ vọng kết quả sẽ khác.

Ku Búa @ Cafe Ku Búa

TRADE WAR CỦA TRUMP, GIỚI TÀI CHÍNH NGHĨ GÌ? was originally published on Cafe Ku Búa