Sự bất công bằng trong thu nhập là điều tốt

Sự bất công bằng trong thu nhập là điều tốt

Nếu mọi thứ mà bạn đã nghe về sự bất công trong thu nhập là sai thì sao? Nếu nó lại là một điều tốt để cho người giàu và những người không giàu thì sao? John Tamny, biên tập viên của trang RealClearMarkets, làm rõ một trong những điều bị hiểu sai lớn nhất trong thời đại của chúng ta.

Có rất nhiều điều đã được nói và được viết về sự bất công trong thu nhập – về nó không công bằng khi một số ít người rất giàu và tất cả thành phần còn lại của chúng ta thì không; rằng khoảng cách thu nhập giữa người giàu có và thậm chí tầng lớp trung lưu, chứ đừng nói gì đến tầng lớp nghèo, hiện tại quá lớn. Có một vấn đề với sự phàn nàn này. Nó sai.

Sự bất công trong thu nhập thực tế là một điều tốt – khi nó là một sản phẩm của nền kinh tế thị trường tự do. Và chính cuộc sống của bạn chứng minh điều đó. Một nền kinh tế được hình thành bởi hàng triệu cá nhân thực hiện những quyết định về cuộc sống riêng của họ –  Họ muốn đi làm ở đâu và kiếm bao nhiêu tiền, họ muốn mua cái gì, và vân vân. Bạn là một trong những cá nhân đó.

Ở một quốc gia như Mỹ, bạn được tự do để đi theo con đường trong cuộc sống mà bạn tin rằng phù hợp nhất đối với tài năng của bạn. Rằng tài năng đó có thể là dạy học, hoặc làm âm nhạc, hoặc ngân hàng, hoặc bắt đầu một doanh nghiệp nhỏ, hoặc nuôi dưỡng một gia đình. Cho dù nó là gì đi nữa, sự tự do này làm cho cuộc sống đáng sống, phấn khích và có ý nghĩa. Nhưng nó cũng là một sự thể hiện của sự bất công. Đây chỉ đơn giản là bởi vì tất cả chúng ta đều khác biệt. Chúng ta đều có tài năng khác nhau, tính khí khác nhau, tham vọng khác nhau. Điều đó không sao bởi vì – một lần nữa, trong một xã hội tự do, – chúng ta có thể tìm kiếm những cơ hội mà có lợi thế đối với sức mạnh của chúng ta; những điều khiến chúng ta khác biệt từ những người khác.

Nếu bạn tìm một thứ bạn thật sự có năng khiếu và làm tốt, bạn có thể có sự thành công lớn và kiếm thật nhiều tiền. Nếu bạn là một vận động viên xuất chúng, tôi sẽ mua một vé để xem bạn chơi. Nếu bạn là một nhà đầu tư tài năng, tôi sẽ đưa bạn tiền của tôi để bạn đầu tư. Miễn sao bạn có sự tự do để dẫn dắt định mệnh của bạn, bạn có cơ hội để đạt được tiềm năng hoàn toàn của bạn – đạt được sự thành công, dựa theo định nghĩa riêng của bạn.

Nhưng nếu một ai đó, ví dụ, một cán bộ nhà nước, nói với bạn rằng tham vọng của bạn có giới hạn, rằng có một mức sàn ở trên mà bạn không thể nào vươn hơn được, tôi chắc rằng bạn sẽ không vui vẻ vì điều đó. Bạn sẽ cảm thấy rằng bạn đang mặc cái áo phẳng (cho tù nhân). Sự bình đẳng ép buộc có nghĩa là ít cơ hội để theo đuổi những thứ làm cá nhân bạn vĩ đại. Nhưng còn khoảng cách đang ngày phát triển giữa người giàu, tầng lớp 1% và chúng ta thì sao, tầng lớp 99% mà chúng ta được nghe về thường xuyên? Không phải đó là một điều xấu sao?

Một lần nữa, câu trả lời là không. Đây là vì sao: trong một nền kinh tế thị trường con người trở nên giàu có bằng cách làm những gì người giàu tận hưởng ngày hôm nay thành một cái gì đó mà gần như tất cả mọi người có thể tận hưởng vào tương lai. Người giàu là những người mua thử nghiệm. Lấy ví dụ là điện thoại di động. Bây giờ chúng ta ai cũng có nó, nhưng khi Motorola sản xuất chiếc đầu tiên vào năm 1983 nó có kích cỡ của một cục gạch, có dung lượng pin tầm nửa tiếng, sóng rất tồi và cước phí đắt tiền. Nó có giá $4,000.

Nhưng nếu không có ai đã mua “cục gạch” $4,000 đó, thì sẽ không có cái điện thoại di động $40 ngày hôm nay. Trong thập niên 1960, một chiếc máy vi tính có giá hơn 1 triệu USD. Bây giờ, nhờ ơn những tỷ phú như Michael Dell, chúng ta có những máy vi tính vô cùng cao cấp mà chỉ có giá tầm vài trăm đô. Còn nhớ khi TV màn hình phẳng, một thứ nằm ngoài tầm mua, mới ra ban đầu không? Chỉ những người giàu mới có thể mua nổi nó.

Ngày nay phòng khách của bạn cũng như rạp chiếu phim riêng tư của bạn. Thị trường tự do liên quan đến việc biến sự khan hiếm thành dư thừa. Một thứ trước đây chỉ dành cho vài người bây giờ ai cũng có thể có nó. Sự bất bình đẳng là một kết quả tất yếu của sự thật đó. Vì vậy, tôi có nên ganh ghét những người mà trở nên giàu có bởi vì họ có nhiều tiền hơn tôi không, hay tôi nên mang ơn cho hệ thống kinh tế mà cho phép họ làm giàu cuộc sống của tôi và cuộc sống của hàng triệu người khác?

Đây là chức năng của thị trường tự do – sự bất bình đẳng trong thu nhập – có thể trông vô cùng bất công. Nhưng với một sự tìm hiểu sâu hơn nữa, sự thật trở nên rõ ràng hơn. Sự bất bình đẳng trong thu nhập khiến những thứ trước đây trông như những thứ xa xỉ bất khả thi thành những thứ ai cũng có thể mua được, nó cung cấp động lực cho những người sáng tạo để đánh cược vào những ý tưởng mới, nó quảng bá tự do cá nhân, và thưởng cho sự nỗ lực, tài năng và thành tựu.

Nói chung, sự bất bình đẳng trong thu nhập ra tín hiệu rằng tự do cá nhân, cơ hội và sự sáng tạo đều tồn tại trong một nền kinh tế tự do. Là điều rất tốt cho một cái gì đó được cho là xấu. Hai điểm cuối cùng: Câu lạc bộ 1% luôn mở cửa cho những thành viên mới. Và bạn không cần phải nằm trong top một phần trăm để có một cuộc sống tốt đẹp. Và chính điều đó, chứ không phải là sự tồn tại của những người siêu giàu, là điều quan trọng nhất.

Tôi là John Tamny, biên tập viên của trang Real Clear Markets, cho Đại Học Prager.

[Ku Búa @ Café Ku Búa]

Theo John Tamny, Income inequality is good

Facebook Comments