Nước Mỹ Của Hillary Clinton 2.9 – Một người bạn giả vờ và một đồng minh

2.9 Một người bạn giả vờ và một đồng minh

Jackson đã đâm sau lưng những đồng minh da đỏ của mình bằng cách giả vờ làm bạn của họ. Ông ta thường viết thư cho họ và tự gọi ông ta là người Cha hoặc Người Ông của họ. Bất cứ khi nào ông ta đề xuất một điều gì đó có thể làm tổn thương họ, ông ta thường nhấn mạnh, nỗ lực hết mình để bắt chước ngôn ngữ người da đỏ, “Qua con sông Mississippi vĩ đại, nơi một phần đất nước của bạn đã biến mất, cha của bạn đã để lại một quốc gia đủ lớn cho tất cả các bạn, và khuyên các bạn nên dời đến đó.” Hoặc, trong một trường hợp khác, “Điều này là vì lợi ích của quốc gia, và cha ông các bạn đã yêu cầu các bạn hãy lắng nghe lời khuyên của ông ta.”

Nhà viết tiểu sử Jon Meachan chấp nhận điều này: ông ta phỏng đoán rằng Jacksond đã nhìn thấy bản thân ông ta là một người cha bởi vì ông ta đã bị mồ côi vào lúc 15 tuổi và chưa bao giờ biết cha của mình là ai. Nhưng nếu Jackson  coi bản thân mình như là cha của người da đỏ, thì ông ta là một người cha lạm dụng.

Trái ngược lại với những gì ông ta đã nói, Jackson đã không đưa ra những lời tư vấn nào cho người da đỏ, ông ta đơn giản là chỉ đưa cho họ một quyết định đã được thông qua. Người da đỏ có thể đầu hàng hoặc bị tiêu diệt. Inskeep lưu ý rằng “Jackson định nghĩa nhiệm vụ dạy dỗ của mình đối với người da đỏ trong một cách mà phù hợp với tham vọng của ông ta cướp đất để bán cho người di dân da trắng.”

John Ross, lãnh đạo của bộ lạc Cherokee, là một nhà chính trị gia am hiểu các hiệp ước và những thủ tục pháp lý. Điều ông ta không thể hiểu được là sự giả dối và gian xảo không giới hạn của người đàn ông mà ông ta đã làm việc cùng nhau. Jackson xem những hiệp ước của người da đỏ với cái cách tương tự như các nhà Dân Chủ đọc Hiến Pháp Mỹ ngày hôm nay. Họ quan tâm rất ít đến những gì đã viết, họ giải thích nó để có một ý nghĩa theo ý muốn của họ. Jackson đã không có bất cứ quyền lực tư pháp nào để thi hành quan niệm của ông ta về những hiệp ước đã ký và điều đó cũng đã đủ đối với ông ta.

Ross đã có, mặc dù chỉ tạm thời, một chiến thắng với Jackson. Vào năm 1814, sau cuộc thảm sát tại Horseshoe Bend, Jackson đã thi hành một hiệp ước đối với người da đỏ – kể cả đối với địch thủ Creek và đồng minh Chickasaw của ông ta – một hiệp ước mà đã biến bờ vực phía nam của sông Tennessee thành đất của chính phủ liên bang. Trong trường hợp này, Jackson đã có ý định biến miếng đất đó thành một lợi ích đối với một người gần gũi với ông ta, đó chính là ông ta.

Jackson đã có một hệ thống hoạt động để ông ta có thể kiếm lợi từ những cuộc thu hồi đất của chính phủ từ người da đỏ. Trước tiên, ông ta bổ nhiệm những kiểm soát viên với kinh phí chính phủ để đánh dấu ranh giới của lãnh thổ, sau đó thành lập tên đất đai và bán trên thị trường. Người kiểm soát viên được Jackson yêu thích nhất chính là đối tác kinh doanh của mình, ông John Coffee.

Đôi lúc, ông ta sử dụng những người khác. Trong một lá thư phản hồi, một kiểm soát viên, trong một lá thư đánh dấu là “riêng tư,” đã báo với Jackson như sau, “Đại Tướng của tôi, chúng tôi đã thành công trong việc thu thập được những kiến thức chính xác về những phần đất tốt để bán.” Ông ta đưa Jackson bốn phần đất mà “sẽ tạo một cơ sở tốt cho ông lúc về già.”

Biết rằng sự hiện diện của những nhà kiểm soát có thể làm tức giận những người da đỏ vẫn còn sinh sống ở đó, Jackson đã cảnh cáo họ rằng nếu họ làm hại những người kiểm soát, chính phủ Mỹ sẽ tấn công và tịch thu đất đai của họ. Trong trường hợp nếu họ không tin lời ông ta, Jackson đã tuyển dụng nhân viên cầm súng để đảm bảo an ninh từ những người da đỏ có thể tìm cách bảo vệ tài sản của chính họ.

Sau đó, ngay sau khi chính phủ liên bang đăng tin bán đất trên thị trường, Jackson ngay lập tức đấu giá. Ông ta đã làm như vậy với Ngân Hàng Tennesssee River. Điều ông ta không biết chính là Ross và những người Cherokee của mình đang ở Washington trong khoảng thời gian này, thực hiện những lý lẽ của mình trước chính phủ liên ban. Đây thực sự không phải điều bất thường, những bộ lạc Chicksaw, Creek và Cherokee thường đưa ra những tuyên bố mâu thuẫn và trái nghịch nhau về quyền sở hữu đất.

Vào năm 1816, Jackson đã chuẩn bị chốt lời từ những phần đất ở phía nam của Tennessee khi ông ta bất ngờ nhận được một thông báo từ Washington. Nói đơn giản, chính phủ Mỹ đã quyết định rằng họ không thể, suy cho cùng, bán phần đất đó. Nó không được sở hữu bởi người Creek hay Chickasaw. Thay vào đó, nó thuộc về bộ lạc Cherokee – bộ lạc của John Ross. Jackson đã chiếm trái phép hơn 8,000 km vuông.

Vô cùng tức giận với Tổng Thống Madison, Jackson đã viết cho ông ta một lá thứ khẳng định rằng người Cherokee “chưa bao giờ có quyền sở hữu bao giờ” đối với phần đất và cáo buộc tổng thống đã từ bỏ những phần đất có giá trị không tưởng đối với nước Mỹ.

Đáng chú ý hơn nữa là Jackson đã cáo buộc Madison về việc làm ngơ với an ninh quốc gia. Lập luận của ông ta là nó làm tổn thương lợi ích an ninh của Mỹ để có những quốc gia Ấn Độ Đỏ trong những vùng đất nơi có những người da trắng sinh sống. Tôi nghĩ rằng Jackson rất chân thành với lòng yêu nước của mình và tin vào lập luận của ông ta hoàn toàn. Tuy nhiên, không thể làm ngơ rằng những phần đất đó cũng có những lợi ích tài chính và kinh tế khổng lồ đối với bản thân ông ta.

Jackson đã sử dụng những mối quan hệ chính trị của mình để đổi ngược quyết định của chính quyền Madison. Ông ta đã khuấy động những người da trắng đang tìm đất từ nhà của ông để tràn ngập chính phủ với những lá thư phản đối. Điều này đã khiến chính quyền Madison đẩy người đỏ về phía tây hơn nữa để người da trắng có thể di chuyển mà “không có rủi ro bị ám sát bởi những người xỉn rượu man rợ.”

Hết 2.9, Xem 2.10 

Facebook Comments