Thuế thu nhập cá nhân lũy tiến – Câu chuyện về ba người anh em

Thuế thu nhập cá nhân lũy tiến – Câu chuyện về ba người anh em

Hệ thống thuế thu nhập cá nhân lũy tiến là một trong những cụm từ kinh tế được bàn tán nhiều nhất, nhưng rất ít người hiểu nghĩa của nó hoặc hiểu nó hoạt động ra sao. Đây là câu chuyện của ba người anh em như nhau với ba thu nhập nhác nhau nhưng với một chi phí chung – giúp chúng ta giải thích hệ thống thuế hiện tại của chúng ta. Được dựa theo một bài viết bởi nhà đầu tư và kinh tế học nổi tiếng, Kip Hagopian, và được đọc bởi diễn viên Carolyn Hennesy của phim “General Hospital” và “True Blood,” phim hoạt hình sau đây sẽ thay đổi cách suy nghĩ của bạn về phương thức đóng thuế của bạn.

Ngày xưa, có ba người anh em sinh ba, họ tên Tom, Dick và Harry Class. Họ được nuôi dưỡng trong cùng ngôi nhà, với cùng cha mẹ, có cùng chỉ số IQ, cùng kỹ năng và cùng cơ hội. Mỗi người đều đã lập gia đình và có hai người con. Họ đều là những thợ mộc kiếm $25/giờ.

Mặc dù họ giống nhau trong mọi mặt, nhưng họ có những ưu tiên khác nhau. Để ví dụ, Tom, lựa chọn làm việc 20 tiếng mỗi tuần. Trong khi anh của anh ta, Dick làm việc 40 tiếng và Harry thì làm 60 tiếng. Cũng nên lưu ý rằng vợ của Harry làm việc toàn thời gian với công việc là một nhà quản lý văn phòng với gói lương $50,000/năm. Vợ của Dick kinh doanh bất động sản bán thời gian tầm 10 tiếng mỗi tuần và kiếm $25,000 mỗi năm. Vợ của Tom thì không đi làm.

Tom và Dick tiêu hết thu nhập của gia đình họ. Vì họ đã đóng vào quỹ An Sinh Xã Hội, họ cho rằng họ không cần phải tiết kiệm để về hưu. Harry và vợ của anh ta, mặc khác, qua nhiều năm trời, tích lũy tiền mỗi tháng và đầu tư nó vào cổ phiếu và trái phiếu. Tình huống nó như vầy. Tom kiếm $25,000 mỗi năm, Dick và vợ của anh ta kiếm $75,000 và Harry và vợ anh ta thì kiếm được $150,000.

Khi một dự án phát triển nhà cửa bắt đầu trong cộng đồng họ, ba người anh em quyết định mỗi người mua một căn với giá cả như nhau trên một con đường tư nhân. Một ngày nọ, ba người anh em đó quyết định hùn tiền lại với mục đích là nâng cấp con đường của họ. Vì lo lắng về tội phạm và an ninh. Và muốn một môi trường tốt hơn cho căn nhà của họ, cả ba gia định quyết định gắn một cái cỗng ở đầu lối vào con đường; họ lát đường lại, nâng cấp đèn đường và phong cảnh.

Công việc đó đã được thực hiện với tổng chi phí là $30,000. Harry nhận định rằng họ sẽ chia số tiền đó đồng đều nhau, mỗi người đều đóng $10,000. Nhưng Tom và Dick phản đối. “Tại sao chúng tôi phải đóng cùng số tiền như anh?” Họ nói.

“Anh kiếm nhiều tiền hơn chúng tôi mà.”

Harry tỏ ta bối rối. “Điều đó liên quan đến việc này thế nào?” Anh ta hỏi.

“Gia đình tôi kiếm nhiều tiền hơn bởi vì vợ tôi và tôi làm việc nhiều tiếng hơn, và bởi vì chúng tôi đã tích lũy một số tiền chúng ta đã kiếm được để kiếm thêm tiền từ những khoản đầu tư. Vậy tại sao chúng tôi phải bị trừng phạt vì điều đó?”

“Harry, anh có thể làm việc và tiết kiệm như anh muốn,” Tom trả lời.

“Nhưng vợ tôi và tôi muốn tận hưởng cuộc sống bây giờ, chứ không phải là 25 năm sau.”

“Được thôi, Tom à. Hãy làm việc anh muốn đi. Đây là đất nước tự do mà. Nhưng tại sao tôi phải trả tiền để anh hưởng thụ?”

“Tôi không thể tin rằng anh đang cư xử ….không có tình anh em gì cả,” Tom phản bác.

“Anh có rất nhiều tiền và tôi thì không. Tôi cứ nghĩ anh sẽ nhân hậu hơn chứ.”

Đến lúc này, Dick, người giải hòa trong gia đình, bắt đầu tham gia vào cuộc nói chuyện.

“Tôi có ý tưởng này,” Dick nói. “Tổng thu nhập của chúng ta là $250,000 và $30,000 là 12 phần trăm của số tiền đó. Tại sao chúng ta không trả theo phần trăm của thu nhập? Dưới công thức đó. Tom sẽ trả $3,000, tôi sẽ trả $9,000 và Harry sẽ trả $18,000.”

“Tôi có một ý tưởng hay hơn nhiều,” Tom nói. “Và ý tưởng này nó công bằng hơn ý tưởng anh đã đề xuất.” Dick và Harry lắng nghe Tom nói.

“Harry nên trả $23,450. Dick, anh nên trả $6,550, và tôi sẽ không trả đồng nào.”

Đối với Dick điều này nghe rất vô lý, và thật sự không công bằng chút nào. Nhưng nó có một ưu điểm rất lớn. Phần đóng góp của anh sẽ ít hơn $2,450 dưới công thức của Tom hơn với công thức của anh ta. Vì vậy, anh quyết định im lặng.

Harry thì khác, anh ta đã kinh ngạc.

“Anh muốn tôi trả gần 80% của chi phí mặc dù thực tế là Mỗi người trong chúng ta đều nhận lợi ích y chang nhau? Anh lấy ý tưởng điên khùng đó từ đâu vậy?”

“Từ ai nữa trừ chính phủ Mỹ ra,” Tom trả lời, trong lúc anh ta lôi ra một cuốn sổ màu xám.

“Nó nằm trong bảng mức thuế nè. Đây là hệ thống thuế thu nhập lũy tiến mà tất cả những người đóng thuế ở Mỹ đều phải làm theo, và tôi không thấy vì sao chúng ta nên làm khác. Thậm chí, tôi tin rằng tất cả những sự nâng cấp trong tương lai nên được trả bằng cách này.”

“Điều này rất hợp lý với tôi,” Dick nói, với số đồng ý 2 so với 1, chi phí nâng cấp đường phố đã được phân chia như Tom đã đề xuất, mặc dù họ đều nhận lợi ích tương đương, và mặc dù lý do Harry có nhiều tiền hơn là vì anh ta và vợ anh ta làm việc nhiều hơn  hai anh em và vợ của họ, và họ đã tích lũy một phần thu nhập của họ

Thay vì tiêu hết tiền. Tom và Dick đã sống cuộc sống hạnh phúc sau sự sắp xếp mới đó. Harry phàn nàn rất nhiều. Nhưng cứ mỗi khi anh ta phàn nàn thì hai anh em của anh ta đã kêu anh ta là tham lam và ích kỷ.

Kết thúc. Vậy có công bằng không?

[Ku Búa @ CAFEKUBUA.COM]

Theo Kip Hagopian, Progressive tax system – a tale of three brothers, Prager University

Facebook Comments

Leave a comment