Vì sao vẫn có người tị nạn Palestine?

 

Vì sao vẫn có người tị nạn Palestine?

Đã vài thập niên từ khi cuộc chiến Do Thái – Arab đã kết thúc, nhưng vẫn còn theo ước tính 4 triệu người tị nạn Palestine…..và không có người tị nạn Do Thái nào. Với quá nhiều nước đồng minh Arab của người Palestine, vì sao điều này lại xảy ra? Điều đó nói gì về Israel? Nó nói điều gì về những nước Arab láng giềng? Dumisani Washington, một nhà Điều Phối Viên Cho Sự Đa Dạng Chủng Tộc của Tổ Chức Christians United, giải thích sau đây.

Đến thăm Israel và bạn sẽ ngạc nhiên về những màu sắc mình thấy được. Tôi không nói đến những màu sắc của các tòa nhà hay phong cảnh. Tôi nói đến màu da của người dân – da đen, trắng, ôliu, nâu và tất cả những màu khác. Israel là một Liên Hiệp Quốc thật sự. Đó là bởi vì Israel là một quốc gia của người tị nạn – từ khắp mọi nơi.

Và hơn nửa số người đó đến từ – bạn chuẩn bị chưa? – những quốc gia Arab. Hơn 850,000 người Do Thái đã bị trục xuất hoặc trốn chạy từ Trong Đông và Bắc Phi sau khi các nước Arab tấn công Israel khi Israel dành độc lập vào năm 1948. Hơn 2,000 năm những người Do Thái đó đã sống ở những quốc gia Arab như Morocco, Algeria, Tunisia, Libya, Ai Cập, Yeman, Syria, Lebanon, và Iraq – và trong những quốc gia Hồi Giáo khác nhưng không phải là Arab như Thổ Nhĩ Kỳ và Iran.

Ngày nay, họ đã hình thành hơn nửa dân số của Israel. Rất nhiều trong số người Do Thái đó đến từ những vùng đất Trung Đông trông rất giống những người khác từ Trung Đông – họ có làn da tối với tóc đen. Những người Do thái khác đã di cư từ Bắc Phi. Vì vậy, tại sao câu chuyện của họ lại quá xa lạ đối với nhiều người? Lý do quan trọng nhất chính là họ không phải là người tị nạn quá lâu. Nhưng họ chính là những người tị nạn: đa số người bị ép phải rời bỏ nhà cửa, tài sản và công việc kinh doanh lại.

Nói cách khác, họ đã đến Israel với hai bàn tay trắng. Gần 650,000 người Do Thái đã bị ép phải trốn chạy khỏi Bắc Phi và Trung Đông đã trở thành công dân của Israel. 200,000 người khác di cư đến Mỹ và những quốc gia Tây Phương khác. Để cho bạn thấy bao nhiêu người Do Thái còn tồn tại ở những quốc gia Arab, hãy nghĩ về những con số sau đây: Trước đây có 150,000 người Do Thái ở Iraq vào năm 1948, bây giờ có dưới 10 người. Đã có 140,000 người Do Thái ở Algeria, ngày nay có ít hơn 50 người. Trước đây có 75,000 người Do Thái ở Ai Cập, ngày nay dưới 20 người.

Xu hướng đó cũng tương tự ở khắp Bắc Phi và Trung Đông. Giờ thì hãy so sánh những người tị nạn Do Thái đó với những người tị nạn được chú ý nhất trên thế giới — người Palestine. Vì sao người tị nạn Do Thái không còn là điều chúng ta nghĩ đến nữa nhưng người tị nạn Palestine thì tồn tại lâu đến vậy, mà còn là nhóm người tị nạn được hỗ trợ nhiều nhất trong lịch sử thế giới? Câu trả lời là hoàn toàn vì mục đích chính trị.

Sau khi Israel đạt được độc lập vào tháng 5 năm 1948, những nước Arab xung quanh đã tấn công Quốc Gia Do Thái mới được thành lập đó. Kết quả là gần 700,000 người Arab đang sống ở Israel đã trốn chạy. Nhiều người đã trốn chạy bởi vì cuộc chiến đó, và nhiều người còn lại trốn chạy bởi vì họ đã được các nhà lãnh đạo Arab nói rằng họ phải rời bỏ những khu vực của Do Thái. Cái ý tưởng rằng họ sẽ trở lại một khi người Do Thái và quốc gia của họ đã bị hủy diệt.

Khalid al Azm, Thủ Tướng Syrian vào năm 1948-49, đã công nhận vai trò Arab trong việc thuyết phục người Palestine phải rời bỏ những khu vực đó. Trong hồi ký của ông ta, ông ta đã viết: ”từ năm 1948, chúng tôi đã luôn yêu cầu sự trở về của những người tị nạn về quê hương của họ. Nhưng chúng tôi là những người đã khuyến khích Họ ra đi.”

Đó là lý do vì sao người Arab, sau này được đặt tên là Palestine, và cuộc khủng hoảng tị nạn được tạo ra. Vào năm 1949 Liên Hiệp Quốc đã thành lập UNRWA (Cơ Quan Liên Hiệp Quốc cho Việc Hỗ Trợ và Giải Cứu người tị nạn Palestine) – cơ quan lớn nhất và lâu dài nhất của Liên Hiệp Quốc được thành lập để giải quyết một nhóm người tị nạn duy nhất. 70 năm sau nó vẫn tồn tại và vẫn gọi người palestine, và con cái của họ, là ”những người tị nạn.” Nó có ngân sách hàng năm trên một tỷ dollar, được viện trợ chủ yếu bởi Mỹ và Liên Minh Châu Âu.

Những người tị nạn Do Thái đã bị trục xuất khỏi Trung Đông và Bắc Phi đã nhận được từ Liên Hiệp Quốc? Nước Israel đã nhận bao nhiêu để tái định cư họ? Họ đã nhận được bao nhiêu tiền ngày hôm nay? Câu trả lời cho cả 3 câu hỏi đó đều như nhau: Không Có Đồng Nào.

Cho nên, lần sau bạn nghe một người nào đó nói về người tị nạn Palestine, hãy hỏi họ vì sao họ chưa bao giờ nói về những người tị nạn Do Thái. Và lần sau bạn nghe mọi người nói về Israel được định cư bởi người Châu Âu, hãy hỏi họ liệu họ đã thấy một hình ảnh về người Israel chứ. Bằng hình màu.

Tôi là Dumisani Washington của tổ chức Christians United cho Israel, cho Prager University

[Ku Búa @ CAFEKUBUA.COM]

Theo Dumisani Washington, Prager University

Facebook Comments