Giới Thiệu Về Kinh Tế Học Của Trường Phái Áo – Chương 2

 

 

 

 

Chương 2 – Hợp Tác Xã Hội và Phân Phối Tài Nguyên

 

Sự Tính Toán Bằng Hiện Vật Trong Một Nền Kinh Tế Nguyên Thủy

 

Việc tiết kiệm là một hành động được áp dụng đối với một người cô lập, sống tự lập như ông Robinson Crusoe cũng như với bất cứ một ai đang sống trong một xã hội có sự phân công lao động và trao đổi phức tạp. Công việc của Robinson Crusoe là sử dụng những phương tiện có sẵn để tạo ra giá trị mà ông ta cảm thấy hài lòng nhất. Một quá trình để quyết định và lựa chọn là một điều cần thiết đối với phúc lợi của chính ông ta. Cũng tương tự, trong một xã hội hiện đại, có vô số cá nhân đang sử dụng mọi phương tiện sản xuất có sẵn để tối ưu hóa phúc lợi của mình. Vấn đề kinh tế này tồn tại cho dù các sự lựa chọn và quyết định thường nằm trong tay một tập thể cai trị tập trung nào đó, như được đề cập trong thuyết chủ nghĩa xã hội, hoặc cho dù những sự lựa chọn đó được thực hiện bởi các cá nhân (với một mức độ tự do ít hoặc hơn thể chế tập trung) trong một nền kinh tế thị trường.

 

Ông Robinson Crusoe chỉ có thể quản lý một số lượng tài nguyên cố định một cách hiệu quả và phải đưa ra những kế hoạch tương đối về việc sử dụng lượng tài nguyên đó. Bởi vì anh ta chỉ có vài sự lựa chọn, anh ta có thể thực hiện những quyết định một cách hiệu quả mà không cần phải tính toán đến những kết quả khác có thể xảy ra nếu anh ta thực hiện khác. Khả năng của anh ta để đánh giá và dự đoán kết quả sẽ dựa trên sự quan sát và nắm bắt cơ hội của những phương thức sản xuất khác đang hiện diện trước mặt anh ta. Sự tính toán về số lượng đầu ra sẽ đủ bởi vì lượng tài nguyên của anh ta không bị quá đa dạng hóa, và mỗi loại tài nguyên, trong trường hợp này, sẽ thiếu một mức độ linh hoạt sản xuất nào đó.

 

Anh ta sẽ truy cập đến vài yếu tố sản xuất gốc như – đất, tài nguyên thiên nhiên và lao động. Tuy nhiên, bởi vì khả năng để sản xuất hàng hóa của anh ta có giới hạn trong tình huống cô lập, những yếu tố gốc đó không thể nào được chuyển đổi thành những hàng hóa trung gian như máy móc và dụng cụ. Anh ta bắt buộc phải sử dụng những dụng cụ thô sơ nhất bởi vì anh ta không thể kiếm được hoặc cần những dụng cụ phức tạp hơn như trong nền kinh tế hiện đại.

 

Kết quả là những quyết định của anh ta về việc anh ta nên sử dụng lượng tài nguyên có sẵn như thế nào để có được những hàng hóa tiêu thụ sẽ không trở nên quá phức tạp như việc bắt buộc phải thực hiện một sự tính toán lời lỗ. Cho dù anh ta có sẵn những phương tiện dùng để tính toán như tiền tệ đi nữa, việc sử dụng nguồn tài nguyên nào để sản xuất sẽ trở nên dễ hoặc khó xác định hơn. Yếu tố linh hoạt nhất của anh ta sẽ là sức lao động và sự khéo léo của chính mình, nhữug thứ mà anh ta sẽ sử dụng cùng với tài nguyên thiên nhiên để sản xuất những sản phẩm mà anh ta ưu ái và những việc sản xuất có tính chất khả thi.

 

Thời gian và công sức của anh ta sẽ được sử dụng để làm những dụng cụ căn bản, săn thú để kiếm ăn, xây dựng một chỗ ở, và sản xuất quần áo cũng như để nghỉ ngơi. Với tình hình hiện tại và nhu cầu của anh ta, anh ta sẽ không cần phải biên soạn và tính toán dữ liệu về quá khứ hoặc những thành công kỳ vọng trong việc sử dụng thời gian, công sức và những yếu tố khác trong sản xuất. Sự giới hạn của thời gian và công sức của anh ta sẽ được ngăn chặn việc anh ta bốc lột hoàn toàn nguồn tài nguyên thiên nhiên của hòn đảo anh ta đang sinh sống. Những quyết định của anh ta được dựa trên một sự tính toán chủ quan của mức lợi nhuận cho từng hành động. Những lựa chọn khác sẽ bị giới hạn đến độ anh ta sẽ không có khả năng để quan sát hoặc dự đoán những kết quả của những hành động của mình trong thực tế theo sự đánh giá của chính mình. Và vì anh ta sẽ tự sản xuất để làm hài lòng chính mình, anh ta sẽ không gặp vấn đề gì trong việc lựa chọn hàng hóa nào nên được sản xuất. Thước đo giá trị của anh ta sẽ là phương tiện quyết định duy nhất trong sự tính toán của mình.

 

Một hộ gia đình tự túc cũng có thể quản lý tài nguyên kinh tế riêng của họ mà không cần phải tính toán bất cứ gì, nhất là nếu nó có một truyền thống sử dụng tài nguyên đã được phát triển qua thời gian. Bất cứ sự tính toán về đầu ra nào cần thiết trong giai đoạn nguyên thủy này cũng có thể được miêu tả qua các số lượng đầu ra khác nhau, đôi lúc được đề cập đến như những sự tính toán bằng hiện vật. Vì thiếu đi sự hiện diện của các mối quan hệ trong trao đổi, sẽ không có phương tiện trao đổi nào và vì vậy không có tiêu chuẩn chung nào để tính toán (như loại tiền, hàng hóa).

Facebook Comments