Ý tưởng tồi tệ – Giảm giá trị tiền tệ để giúp các nhà xuất khẩu

Ý tưởng tồi tệ – Giảm giá trị tiền tệ để giúp các nhà xuất khẩu

Giới thiệu — Việc Châu Âu, Nhật Bản, Hàn Quốc, Trung Quốc và vô số các quốc gia khác phá giá đồng tiền của mình để thúc đẩy xuất khẩu có phải là một hành động tốt? Nó có thúc đẩy sự phát triển hay không hay chỉ là một cái nhìn thiển cận và chụp giật? Những nhà kinh tế học cho rằng phá giá đồng tiền để phát triển kinh tế đang chỉ nhìn vấn đề một chiều. Có thể nó sẽ giúp các doanh nghiệp xuất khẩu cạnh tranh tốt hơn trong ngắn hạn. Nhưng các doanh nghiệp phải nhập tài nguyên và chất xám để sản xuất thì sao? Phá giá đồng tiền làm chi phí sản xuất tăng lên. Có phải là vô nghĩa không? — Ku Búa

 

Ngân Hàng Trung Ương Châu Âu (ECB) quyết định in hơn 1 nghìn tỷ Euros đã khơi gợi những mối lo ngại về các cuộc chiến tranh tiền tệ. Đồng Euro đã giảm giá trị gần 20% so với sáu tháng trước sau những gợi ý vô tận từ ECB.

Chúng ta đang trong một cuộc chiến tiền tệ đã bắt đầu từ năm 2008. Hiện nay, hệ thống tiền tệ toàn cầu của chúng ta có rất nhiều thiếu sót, mặc dù Quỹ Tiền Tệ Thế Giới (IMF) – được tạo ra nhằm khuyến khích sự hợp tác về tiền tệ và ổn định tài chính. Tuy nhiên, gần đây quỹ IMF đã im lặng một cách kỳ lạ, điều này đã khiến những người tài trợ cho IMF không thể làm ngơ.

Hiện tại, quy tắc bất thành văn của “chính sách tỷ giá hối đoái” – là can thiệp trực tiếp vào tỷ giá – tuy không nhận được sự tán thành, nhưng sự can thiệp gián tiếp chỉ có thể chấp nhận được khi điều chỉnh tỷ giá không phải mục đích ban đầu của chính sách. Hãy nghĩ về điều này như việc thả một quả bomb hàng trăm tấn xuống một tên khủng bố, quét sạch một trường mẫu giáo, và sau đó nói rằng: “đó không phải là vấn đề vì mục tiêu chính của chúng ta là tiêu diệt khủng bố”.

Thật vô trách nhiệm khi chỉ nhìn vào ảnh hưởng trực tiếp mà không xét mặt gián tiếp của các chính sách kinh tế. Việc nới lỏng định lượng (in thêm tiền) của Mỹ kéo dài trong sáu năm qua đã buộc những thị trường mới nổi phải áp đặt kiểm soát vốn và siết chặt việc lưu hành các tiền tệ khác, đồng thời đẩy mạnh việc in ấn của họ. Chính sách tiền tệ của Nhật Bản hiện nay là giảm giá đồng Yên, việc này đã gây nên sự sửng sốt nghiêm trọng cho hai người bạn láng giềng Trung Hoa và Hàn Quốc của họ. Ngân hàng Nhân Dân Trung Hoa gần đây đã giảm lượng dự trữ bắt buộc và lên kế hoạch mở rộng biên độ giao dịch trên đồng tiền của mình. Hãy gọi những gì đang diễn ra thực chất  là – một sự trả đũa và leo thang của các cuộc chiến tiền tệ trên toàn thế giới.

Việc giảm giá ngoại tệ có thật sự giúp cho các nhà xuất khẩu?

Dĩ nhiên, những hành động này dựa trên việc ban hành một quyết định đã bị các nhà kinh tế học ngộ nhận khá phổ biến: rằng một đồng tiền mất giá sẽ cho phép những nhà xuất khẩu giảm giá thành sản phẩm của họ ở nước ngoài, giúp họ nắm bắt được thị phần, qua đó các chi nhánh hoạt động tích cực sẽ tăng lợi nhuận cho nền kinh tế trong nước. Sai lầm của logic này là chỉ nhìn vào những ảnh hưởng trực tiếp này mà bỏ qua các tác động trực tiếp và gián tiếp khác.

Một ví dụ đơn giản để hiểu rõ về vấn đề này. Giả sử tỷ giá hối đoái hiện tại là 1usd/1euro. Một nhà xuất khẩu Châu Âu đang bán sản phẩm của mình với giá 100USD tại Mỹ và đổi sang 100Euro để chi trả cho 80 Euro sản lượng xuất khẩu của mình. Bây giờ, giả sử đồng Euro mất giá, và 1.5Euro mới đổi được 1Usd (~ 1Euro = 0.666usd). Nhà xuất khẩu này có thể giảm giá sản phẩm của mình xuống 66.66Usd để mang lại số lợi nhuận Euro bằng trước lúc sụt giá. Anh ta đã đạt được một lợi thế cạnh tranh so với các đối thủ nước ngoài của mình, và mang lại những lợi ích cho nền kinh tế trong nước.

Vấn đề đầu tiên trong câu chuyện này là với các công cụ tài chính mới như: các cuộc trao đổi và tài chính tương lai, nhiều doanh nghiệp xuất khẩu có thể tự bảo hiểm những rủi ro về ngoại hối của mình trong thời gian dài và có thể cam kết với mức phí mà họ trao đổi từ đồng dollar sang euro.

Vấn đề thứ hai là nhiều doanh nghiệp xuất khẩu hiện nay nhập khẩu với nhiều đầu vào. Một chiếc BMW có những bộ phận đến từ khắp nơi trên thế giới. Động cơ của nó có thể đến từ vương quốc Anh. Những chiếc ghế da có thể từ Trung Quốc và thép được đúc ở Brazil. Nếu sự mất giá là nguyên nhân cho việc giá nguyên liệu đầu vào tăng từ 80euro lên 120euro, những nhà xuất khẩu sẽ không thể giảm giá dollar sản phẩm của họ khi giá nguyên liệu tăng, do đó không thể có khả năng cạnh tranh được. Tất nhiên, không phải tất cả các chi phí nguyên liệu đều nhập khẩu đầu vào. Điều này, mặc dù vậy làm nổi bật cho việc nên giảm giá như thế nào để giúp các nhà xuất khẩu.

Những người lao động không được hưởng lợi ích từ việc giảm giá tiền tệ này

Nếu các chi phí chi trả trong nước, hầu hết từ người lao động, không điều chỉnh chi phí để thu được kết quả là giá nhập khẩu cao hơn từ sự sụt giá, những nhà xuất khẩu sẽ thu được lợi, nhưng lợi nhuận này đến từ việc giảm thu nhập thực tế của những người lao động trong nước. Nếu những người công nhân cuối cùng đàm phán tăng lương danh nghĩa để đưa lương thực tế của họ bằng trước khi sụt giá, lợi nhuận của những nhà xuất khẩu sẽ biến mất. Sự sụt giá chỉ tạo ra lợi nhuận tạm thời.

Rất ít ký giả hiểu được rằng một chính sách giảm giá trị tiền tệ của một đồng tiền thực chất là một chính sách chuyển tài sản của công nhân, là các giai cấp trung lưu và người nghèo – sang những người chủ giàu có của các ngành công nghiệp xuất khẩu. Đây cũng là một ví dụ khác cho việc Ngân Hàng Trung Ương hoạt động như một phiên bản lỗi của Robinhood, lấy của người không có gì đem tặng cho người giàu.

Hơn thế nữa, nhiều tác động gián tiếp khác làm giảm giá trị tiền tệ là một mục tiêu chính trị tệ hại. Mises giải thích rằng tiêu chuẩn về Cán Cân Thanh Toán không thể được sử dụng khi các đơn vị của tài khoản bị sai lệch. Ngay cả khi nếu những nhà xuất khẩu có lợi nhuận nhiều hơn, điều này không đồng nghĩa mang lại lợi ích vì nếu lợi nhuận trên danh nghĩa cao hơn nếu lợi nhuận thực tế thấp hơn.

Dĩ nhiên rằng những thành phần kinh tế khác cũng sẽ bị ảnh hưởng bởi chính sách “ăn xin hàng xóm” này. Những người tiêu dùng sẽ phải gánh chịu mức giá cao hơn so với các sản phẩm nước ngoài. Doanh nghiệp trong nước đã nhập khẩu nguyên liệu đầu vào và bán trên thị trường trong nước cũng sẽ bị ảnh hưởng.

Một sự mất giá tiền tệ phản ánh rằng ngân hàng trung ương của đất nước này đang in tiền nhanh hơn so với những nước láng giềng của họ. Tuy nhiên, việc in ấn này gây ảnh hưởng cho tất cả các doanh nghiệp, bao gồm cả các doanh nghiệp xuất khẩu. Việc in tiền làm thay đổi giá trị tuyệt đối và tương đối. Nó gây cản trở với những tín hiệu nguy kịch về giá cả qua thời gian về cái gì và làm thế nào mà xã hội muốn các hàng hóa và dịch vụ được sản xuất

Những gì Châu Âu cần không phải là khiến giá đồng Euro yếu hơn, mà là cải cách cơ cấu quan trọng. Châu Âu cần học hỏi kinh nghiệm từ Latvia về cải cách. Trong năm 2009-2010, Latvia cắt giảm chi tiêu của chính phủ từ 44% trong tổng sản lượng GDP xuống còn 36%. Đã sa thải 30% công chức, đóng cửa một nửa các cơ quan nhà nước và giảm lương nhà nước trung bình xuống 26% trong 1 năm.

Bộ trưởng chính phủ đã cắt giảm 36% lương các nhân. Ban đầu nền kinh tế Latvian bị giảm 24%, nhưng đã nảy bật một cách mạnh mẽ với việc tăng trưởng kinh tế năm gần 5% trong hơn 3 năm qua. Tuy nhiên, Latvia đã làm điều này mà không sử dụng tiền tệ như một loại vũ khí khi họ giữ giá trị tiền tệ của họ, đồng Lats, cố định so với đồng Euro.

Frank Hollenbeck, Bad Idea: Devaluing Currency to Help Exporters, Mises.org

Dịch bởi: Bé Sao, Biên Tập: Ku Búa @ CAFEKUBUA.COM

https://www.facebook.com/cafekubua/posts/799883293478520

Facebook Comments

Leave a comment