Làm thế nào để đất nước giàu có

Làm thế nào để đất nước giàu có

 

Hầu hết những thứ chúng ta gọi là “chính trị” thực chất lại xoay quanh các câu hỏi “bạn cần làm gì để đất nước giàu có hơn?”.

Thay vì dùng với quốc gia cụ thể nào, hãy tưởng tượng ra bản thiết kế của một quốc gia từ những nét vẽ đơn thuần. Bạn khiến nó trở nên giàu có nhất có thể bằng cách nào? Giả sử bản tóm tắt về “miền đất giàu có” ấy được thiết kế như sau: một xã hội hướng đến việc xây dựng sự thịnh vượng lý tưởng.

Đâu là yếu tố chính bạn cần để xây dựng xã hội này. Đâu là một quốc gia giống như việc đã xây dựng thành công chủ nghĩa tư bản hiện đại?

Kinh tế học truyền thống cho ta 8 yêu cầu cốt lỗi để xây dựng miền đất giàu có ấy:

–     1. An ninh quân sự & luật pháp và trật tự.

–     2. Giảm thiểu tham nhũng trong các cơ quan, tổ chức.

–     3. Giảm thói quan liêu, cửa sau trong việc thi hành luật lao động và thuế

–     4. Kỹ thuật được đào tạo tốt, điện thoại di động, lực lượng lao động linh hoạt.

–     5. Cơ sở hạ tầng cao cấp và nền viễn thông phát triển

–    6. Nền kinh tế thị trường minh bạch và cạnh tranh.

–    7. Các hợp đồng đáng tin có thể thực thi bằng pháp luật

–    8. Thuế doanh nghiệp thấp (từ 10 – 15%)

 

Bên cạnh 8 điều này, có một điều khác làm nên sự khác biệt trong một xã hội thịnh vượng: Những điều này chúng ta có thể gọi là các yếu tố văn hóa.  Để “Richland” – vùng đất giàu có thật sự giàu có, bạn cần đảm bảo rằng một số các yếu tố văn hóa này đã được đưa vào tâm lý chung của quốc gia. Dưới đây là một trong những thái độ tạo nên sự thịnh vượng.

 

CÔNG VIỆC – XÁC ĐỊNH BẠN LÀ AI?

Tại “vùng đất giàu có”, ở các buổi tiệc, điều đầu tiên con người ta muốn biết rằng: Bạn làm nghề gì? Theo những gì bạn trả lời, người ta có thể vui mừng khi thấy bạn hoặc nhanh chóng tránh xa bạn.

Ở “Vùng đất giàu có”, những gì in trên tấm danh thiếp là thứ đơn giản nhất để biết bạn là ai. Tất cả những thứ khác – như bạn có trông như một đứa trẻ, bạn nghĩ những gì hằng đêm hay ba mẹ bạn là ai – đều không quan trọng. Ở “Vùng đất giàu có”, tình bạn thường liên quan đến công việc và bị kéo vào các cuộc ganh đua nội bộ. Nếu bạn tuột lại phía sau, những người bạn sẽ bỏ rơi bạn. Bạn phải đầu tư hết mọi nổ lực vào sự nghiệp của mình, không chỉ đơn thuần bằng việc kiếm tiền, mà bạn còn có thêm cái gọi là “nhận diện xã hội”: rằng những người kia sẽ tỏ ra tốt với bạn.

 

TÌNH YÊU XUẤT PHÁT TỪ BÊN NGOÀI, KHÔNG PHẢI BÊN TRONG

Ở “Vùng đất giàu có – Richland”, các bậc cha mẹ đặt trọng tâm lớn vào giáo dục. Trẻ em không chỉ thấy rằng chúng không chỉ là làm tốt các bài kiểm tra, mà còn trở nên những con người tốt đẹp hơn, một sự tồn tại xứng đáng nếu chúng chiến thắng ở trường học, đặc biệt trong các môn toán học và khoa học.

Bạn cần phải nhận ra sớm rằng, tình yêu đến từ sự thành công: càng nhiều thành công, càng nhiều người tử tế đến bên bạn.

 

SỰ LẠC QUAN

Tại vùng đất này, mọi người được khuyến khích từ khi còn là một đứa trẻ, rằng hãy tưởng tượng có một ngày – có thể vào khoảng 33 tuổi – họ sẽ là người giàu nhất thành  phố – nếu họ làm việc chăm chỉ. Posters về những người giàu có và nổi tiếng được dán trên những bức tường ở các trường tiểu học. Họ gọi đó là quốc ca “Tôi có thể làm được” – một sự thể hiện xuất thần về khả năng con người.

Điều này giúp các nhân viên giữ được động cơ làm việc cao. Những giấc mơ về sự thành công trong việc làm chủ luôn có thừa. Nhưng vào tuổi trung niên, hầu hết mọi người ở vùng đất này nhận thấy sự thất bại về giới hạn lòng tin trong họ. Họ giữ kín sự ân hận đó, mặc dù vậy họ vẫn âm thầm kê đơn sử dụng thuốc an thần và chống trầm cảm.

 

MỌI NGƯỜI LO LẮNG MỌI LÚC

Người ta ngủ không ngon giấc ở “vùng Richland”. Họ thức dậy vào lúc 4am. Họ lo lắng mọi thứ liên quan đến sự nghiệp của họ.

Vì thị trường tư bản ở “vùng đất” này hoạt động rất “hiệu quả”. “Hiệu quả” vì nó liên tục đổi mới và tăng sự cạnh tranh: kẻ yếu sẽ bị thua cuộc, đẩy ra khỏi nền kinh tế một cách nhanh chóng và không hề được thương xót. Thị trường chứng khoán là nơi trừng phạt tàn nhẫn cho những người có hiệu quả làm việc thấp (thường được tính theo quý).

 

NGƯỜI TIÊU DÙNG LÀ VUA

Ở vùng đất giàu có này, mọi thứ đều hướng tới nhu cầu của người tiêu dùng: rằng phải có giá cả thấp, dịch vụ chăm sóc khách hàng tuyệt vời, cửa hàng mở cửa mọi lúc. Điều này có thể dẫn đến việc không có các ngày nghỉ lễ hoặc ngày nghỉ cuối tuần.

Mặc dù hầu hết mọi người – vừa là người tiêu dùng vừa là người sản xuất, ở vùng đất này, họ được dạy để nghĩ rằng mình chủ yếu là một người tiêu dùng. Trong tâm trí họ, những lo lắng của nhà sản xuất luôn được phân tách cẩn thận từ những trông mong khi họ ở địa vị một người tiêu dùng.

 

NHỮNG TIN TỨC LUÔN ĐÁNG SỢ

Luôn có “tin tức” từ mọi nơi ở vùng đất giàu có – trên các website, điện thoại, kênh truyền hình 24h – và nó luôn thảm khốc.

Công dân từ đó học được rằng thế giới thực sự bất an và kinh hoàng, hiểm họa và sự tàn ác luôn chờ ở phía trước. Có một sự im lặng đáng sợ từ những điều tích cực. Mỗi cuộc chạm trán với giới truyền thông luôn để lại một sự nghi ngờ rằng cách duy nhất để bảo vệ chính mình là tích lũy thật nhiều tiền. Tại đây, mọi người thường đưa ra rất nhiều loại bảo hiểm, một món quà mà các ngành công nghiệp tin tức vô tình trao cho người môi giới bảo hiểm.

 

THỜI GIAN RẢNH

Ở vùng đất này, người ta không có nhiều ngày nghỉ, họ luôn tự phủ nhận và lo sợ những thứ có thể xảy ra nếu họ không ở lại văn phòng đủ lâu. Họ thức dậy rất sớm, hoài nghi về mọi sự đam mê và có những chiếc bánh mì sandwiches trên bàn làm việc cho bữa trưa.

Mặt khác họ lại rất quan tâm đến chi phí mà họ trả cho cái thứ mà họ gọi là “niềm vui”. Họ phải chi trả một lượng phí đáng kể để có một chiếc oto có thể chạy tốc độ gấp đôi vận tốc cho phép và để bay xa nhiều lần vào các ngày nghỉ trong năm.

Các hoạt động không tốn nhiều chi phí – như đi dạo xung quanh khu phố hoặc làm thơ – được xem như không hấp dẫn, và hơi lập dị. Mặc dù nhiều nhà tâm lý học của Richland nói về những ích lợi từ việc cha mẹ dành thời gian cho con cái của họ, nhiều trẻ em vẫn được nuôi dưỡng bởi các nhân viên từ các nước có thu nhập thấp, khi cha mẹ chúng đi làm. Sự thiếu thốn về các kiến thức an toàn khiến những đứa trẻ lớn lên trong hoài nghi, lo lắng và tuyệt vọng để đạt được sự an toàn trong công việc

 

QUY TẮC THỜI TRANG

Ở Richland, dòng chảy thời trang luôn xoay quanh mọi thứ : độ dày của cái TV bạn đang có, văn hóa ẩm thực các nước mà bạn đang thưởng thức, model của chiếc điện thoại bạn đang dùng. Mọi người có thể nhanh chóng cảm thấy không hài lòng với tài sản mà họ đang sở hữu và bị kích thích bởi những sản phẩm mới. Thời trang được xem là khá quan trọng để cập nhật xu hướng mới. Sẽ thật nghiêm trọng khi một người tự trọng lại bị xem là thiếu xu hướng. Bạn có thể cảm thấy rắc rối nếu chiếc di động bạn dùng đã có tuổi thọ hơn 3 năm. Mọi người nói nhiều về các suy nghĩ của bản thân họ, nhưng những biểu hiện của con cừu thì tốt hơn cho các cửa hàng

SỰ LẤP LÁNH CỦA NGƯỜI NỔI TIẾNG

Xã hội nào cũng đều có những người nổi tiếng bên trong nó. Nhưng Richland rất lựa chọn vị anh hùng cho nó: nó không tôn sùng những vị sư thiền định, các nhà hiền triết khôn ngoan hay các triết học gia.

Sức quyến rũ này được độc quyền bởi những con người tạo dựng nên sự giàu có, đặc biệt là những người trong phim ảnh. Họ làm việc để thông báo rằng cuộc sống của những người bình thường nhất lại có vẻ bẩn thiểu và đáng sợ với những phép so sánh. Tin tức về những người nổi tiếng hàm nghĩa rằng mọi người phải cố gắng nhiều hơn, chăm chỉ hơn để cải thiện vẻ khổ sở của họ.

 

CHẾ ĐỘ TRỌNG DỤNG NHÂN TÀI

Richland được xem là một vùng đất rất “công bằng”. Nếu bạn thông minh và làm việc chăm chỉ, bạn sẽ đạt được điều đó. Không có sự bao che, dung túng, hay giao dịch “cửa hậu”. Sân chơi ngang tài ngang sức.

Đó là một triết lý đáng yêu cho những người chiến thắng, nhưng là sự trừng phạt lớn cho những người còn lại. Họ được gọi là “kẻ thua cuộc” và bị xét đoán về việc phải chịu trách nhiệm về những thiếu sót của mình. Đó là nền văn hóa căm ghét những ý nghĩ về sự may mắn. Bạn là người nắm giữ số phận của bạn. Nếu có thứ gì đi sai hướng, không được đổ lỗi cho bất cứ ai. Và ở đây, có một tỷ lệ người tự tử rất cao.

 

RẤT ÍT TÔN GIÁO

Ở Richland, không có tôn giáo có thể đẩy mạnh sự thiêng liêng, những lòng tốt hay sự uyên thâm so với sự giàu có và quyền lực.

Nói chung mọi người trần tục và nhạo báng các tôn giáo. Nhưng cho đến nay, như một số người vẫn tin rằng, Thiên Chúa họ tin khác biệt so với quan điểm duy vật: sẽ có phần thưởng xứng đáng cho những kẻ tốt.

 

THỜI TIẾT XẤU

Richland có thời tiết rất xấu. Nó là sự kết hợp tồi tệ nhất của thời tiết giữa Anh và Hà Lan: ngắn, nhẹ, mùa hè thất thường với chỉ khoảng 7 ngày không mây và nhiệt độ hiếm khi đạt đến 20. Tiếp đó, mùa đông tối tăm vô tận với những cơn gió dai dẳng, gió lạnh băng giá và những đám mây nặng trĩu.

Kết quả là, thế giới tự nhiên gửi tới họ một lời nhắc nhở rằng, họ không bao giờ thực sự tự do và được thiên nhiên ưu đãi, những điều tốt đẹp ko mọc ở trên cây, chỉ có ngành công nghiệp không ngừng phát triển mới cứu rỗi con người.

Các công dân của Richland có thể phải ghen tự với sự giàu có của họ: Những trung tâm mua sắm lớn mạnh phi thường và các nhà hàng thì thực sự bậc nhất. Nhưng họ cũng có một chút tồi bại nhỏ cho những âu lo vào lúc 4 giờ sáng; những nghi ngờ không ngừng về nghề nghiệp và lo lắng rằng không ai thực sự thích chúng ngoài những thứ họ đã quản lý để đạt được trong quý này.

Dịch: Bé Sao, Biên tập: Ku Búa

@ CAFEKUBUA.COM

Theo The School of Life, How to make a country rich

https://www.facebook.com/cafekubua/videos/782912461842270/

Facebook Comments