Danh ngôn Abraham Lincoln và bài diễn văn Gettysburg

Danh ngôn Abraham Lincoln và bài diễn văn Gettysburg

 

“Cuối cùng, điều quan trọng không phải là số năm bạn có thể sống. Mà là bạn sống như thế nào trong những năm đó.”

“Nước Mỹ không bao giờ bị hủy diệt từ bên ngoài. Nếu chúng ta nản lòng và đánh mất sự tự do của mình, điều đó sẽ khiến chúng ta tự tiêu diệt mình.”

“Bạn không thể trốn chạy khỏi trách nhiệm của ngày mai bằng cách trốn tránh nó ngày hôm nay.”

“Bạn có thể lừa tất cả mọi người vài lần, và vài người mãi mãi, nhưng bạn không thể nào lừa tất cả mọi người mãi được.”

“Tốt nhất nên im lặng và để người khác nghĩ mình ngu ngốc còn hơn nói ra để người ta không còn nghi ngờ gì nữa.”

“Cách tốt nhất để tiêu diệt một kẻ thủ là biến người đó thành bạn mình.”

“Những kẻ ngăn cản người khác hưởng sự tự do, không xứng đáng để có được nó, và dưới sự cai trị công bằng của Thượng Đế, cũng không thể giữ được tự do.”

“Tôi sẽ không làm một người nô lệ, nên tôi sẽ không trở thành người chủ của nô lệ. Đó là ý tưởng của tôi về dân chủ.”

“Đôi lúc chúng ta cần dũng khí để làm việc đúng, còn hơn lo sợ làm việc sai.”

“Hầu hết tất cả đàn ông đều chịu đựng được nghịch cảnh, nhưng nếu bạn muốn thử tính cách của anh ta, hãy đưa anh ta quyền lực.”

Ku Búa & Bé Đỏ

——

Bài diễn văn Gettysburg của Lincoln

Tám mươi bảy năm trước, cha ông ta đã dựng nước trên mảnh đất này, bắt nguồn từ khao khát Tự Do, và dốc lòng trong niềm tin rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng.

Hôm nay, chúng ta đang đánh một trận nội chiến vĩ đại, một cuộc chiến thử thách sức chịu đựng bền bỉ của quốc gia này, hay bất cứ quốc gia nào khác, được tạo ra từ ước muốn Tự Do và hết lòng vì Bình Đẳng cho mọi người. Chúng ta đã đối mặt trên bãi chiến trường này. Chúng ta giờ đây vinh dự dành riêng một phần của chiến trường làm nơi yên nghỉ cuối cùng cho những con dân đã hy sinh để tổ quốc được sinh tồn. Đó là điều hợp lẽ và đáng cần phải làm.

Nhưng, nếu hiểu theo nghĩa rộng lớn, thì chúng ta không thể có vinh dự này… chúng ta không thể tạo ra linh thiêng… cũng không thể làm rạng danh mảnh đất này. Chính những người dũng cảm, dù sống hay đã chết, chính những người đã chiến đấu nơi đây đã khiến mảnh đất này trở thành thiêng liêng, chứ chúng ta chẳng thể làm gì khác hơn được.

Người ta sẽ chẳng quan tâm, sẽ chẳng ghi nhớ hoài những điều chúng ta nói hôm nay, nhưng họ sẽ mãi mãi không bao giờ quên sự chiến đấu của những người đã nằm xuống nơi đây.

Cái chính là chúng ta, những người còn đang sống, cần phải cố gắng kế tục sự nghiệp còn đang dang dở mà những người đã chiến đấu và nằm xuống ở đây đã vinh dự đi hết nửa chặng đường.

Chính là chúng ta, những người đang hiện diện nơi đây, cần phải tiếp nhận phần còn lại trọng trách trước mắt.

Vì những người đã ngã xuống này, chúng ta phải quyết tâm cao hơn nữa vì chính nghĩa mà họ đã chiến đấu đến nỗ lực cuối cùng – Chính tại nơi đây, chúng ta quyết tâm để họ không chết vô nghĩa – Đất nước này, dưới tay Thiên Chúa sẽ có một nền tự do mới-

Và một chính quyền của dân, do dân, vì dân sẽ không phải chết rục trên đất này.

Facebook Comments

Leave a comment