Coolidge – Vị Tổng Thống Giỏi Nhất Mà Bạn Không Được Biết!

Coolidge – Vị Tổng Thống Giỏi Nhất Mà Bạn Không Được Biết!

 

Người Mỹ hôm nay đặt áp lực rất lớn lên các vị Tổng thống là phải “Làm gì đi!”…làm bất cứ việc gì để đưa nền kinh tế đi lên. Đã từng có một vị Tổng Thống, là Calvin Coolidge, cho dù ông “Chẳng làm gì” – vẫn tốt hơn so với một chính phủ tham nhũng. Chuyện gì đã xảy ra?? Kinh tế nước Mỹ đã thực sự bùng nổ. Có bài học nào cần tiếp thu??? Tác giả, sử gia và nhà ghi chép tiểu sử từng giành nhiều giải thưởng, Amity Shlaes, thì nghĩ như vậy!

“Làm nhiều hơn nữa đi”.

Đó là những gì người Mỹ yêu cầu Tổng thống của họ ngày nay. Một tổng thống đích thực, dù là đảng Cộng Hòa hay Dân Chủ, đều biết cách sử dụng “Chức Vụ”. Một Tổng Thống thực sự làm cho mọi chuyện được xảy ra. Nếu không thì trí tuệ tầm thường cũng làm được.

Nhưng, thực sự thì, có một mô hình khác. Một Tổng Thống có thể thành công mà chẳng cần làm gì, bằng cách thực hiện càng ít càng tốt. Từng có một vị tổng thống như thế, là Calvin Coolidge. Thời điểm ông ta đương nhiệm năm 1923 cho đến khi ông ta hết nhiệm kỳ năm 1929, Coolidge đã thực hiện một triết lý đơn giản mà hiệu quả: “Đừng làm gì cả”. Coolidge là nhà cầm chân vĩ đại của nước Mỹ.

Phong cách lãnh đạo và đời tư của ông tuy hai mà một. Coolidge không lãng phí lời nói của mình. Vì thế nên ông mới có cái tên riêng là “Cal Im lặng”. Ông không đứng thuyết trình. Vì hướng đi yên lặng này, vị tổng thống thứ ba mươi đã phải hứng chịu nhiều sự chỉ trích. Một người có địa vị ở Washington, Alice Longworth, đã nói rằng Coolidge trông như đang cai sữa bằng dưa chua.

Coolidge cho thấy một sư tương phản sắc nét đối với cha của Alice, Theodore Roosevelt, người từng đương nhiệm một thập kỷ rưỡi trước đó. Và là một sự tương phản mà Coolidge cho chúng ta thấy với một người nhà Roosevelt khác, Franklin, người đương nhiệm chỉ vài năm sau đó!

“Kẻ Cầm Chân” đáng được biết đến bởi vì ông đạt được kết quả mà hàng ngàn người hành động cũng không làm được cho đến ngày hôm nay. Đặc biệt là về kinh tế. Lượng người thất nghiệp thấp, thường dưới 5%. Thuế thấp. Tiền lương cao. Đình công ít hơn. Phát triển nhiều công nghệ giúp ích cho xã hội hơn – một loại xe mới, điện thoại hoặc máy phát thanh. Và điều đáng nhớ nhất, là việc liên bang được thu hẹp ngân sách. Nếu bạn chỉ cần nhớ một điều về thời tổng thống của Coolidge, hãy nhớ điều này: Coolidge đã để cho ngân sách liên bang thấp hơn khi ông ta tạo ra nó.

Coolidge làm điều đó bằng cách nào??? Đầu tiên, ông tự mình chống đối lại những hành động không cần thiết. Thứ hai, ông áp dụng các nguyên tắc tương tự đối với Quốc Hội. Việc đó chẳng dễ tí nào. Đầu những năm 1920, trong phong trào cấp tiến (Progressive Movement), động lực cho những người “luôn có việc gì đó để làm”, đang được tiến hành. Kế hoạch cấp tiến bao gồm hỗ trợ cho nền nông nghiệp, khuyến khích các công đoàn, tăng thuế, và quốc gia hóa những ngành công nghiệp quan trọng, như đường sắt và lợi ích khác.

Coolidge đã ngăn cản kế hoạch đó, và bằng cách đó chặn luôn sự mở rộng quyền lực của chính phủ. Ông ta đã phủ quyết (veto) tiền trợ cấp cho các trang trại hai lần, mặc dù cá nhân ông ta xuất thân từ khu vực nông dân nghèo, vùng nông thôn Vermont. Coolidge cảm thông cho người nông dân, nhưng việc giúp đỡ họ không phải là chức năng của chính phủ.

Coolidge cũng phủ quyết lời đề nghị cho kế hoạch cải tiến các quyền lợi lớn vào ngày của ông ta,  một thứ quyền lợi sẽ mở rộng ngân sách ra đến hàng tỉ đô, đó là lương hưu cho những cựu chiến binh. Và, ông cũng ngăn chặn việc nổi dậy của liên đoàn lao động quân nhân bất cứ nơi đâu và bất cứ khi nào ông có thể, một thói quen đã bắt đầu từ khi ông còn là thống đốc bang Massachusetts.

Coolige đặc biệt sử dụng tốt việc phủ quyết gián tiếp (veto), khả năng của Tổng Thống để phủ quyết các bộ luật, bằng cách không trả lại nó cho Quốc Hội. “Điều quan trọng là dẹp bỏ những bộ luật xấu”, ông nói “hơn là thông qua những bộ luật tốt”. Tổng cộng, Coolidge đã phủ quyết 50 lần.

Bộ luật của Coolidge đã được xác nhận tạo nên để đáp ứng yêu cầu tối thiểu: kiềm chân chính phủ. Bộ Trưởng Tài Chính, Andrew Mellon nói, Coolidge đã làm giảm mức đánh thuế xuống 25%. Mục tiêu của ông là thu nhỏ các khu vực công cộng, để các khu vực cá nhân có thể mở rộng. Và chính sách này đã có hiệu quả.

Ví dụ cuối cùng cho triết lý của “Kẻ Cầm Chân Vĩ Đại” có liên quan đến việc hi sinh chính trị của ông. Đất nước thích sự tiết kiệm của Coolidge. Phe Cấp Tiến giành được 17% số phiếu bầu năm 1924, nhưng Coolidge thì lại giành được chức Tổng Thống với số phiếu bầu hơn cả Đảng Cộng Hòa lẫn Phe Cấp Tiến cộng lại. Vậy nên mọi người, bao gồm cả đảng Cộng Hòa, đã nghĩ rằng Coolidge sẽ điều hành lần thứ hai vào năm 1928. Nhưng ông đã từ chối. Một Coolidge điển hình, ông nghĩ mình đã làm đủ rồi.

Đúng vậy, ta hoàn toàn có thể chỉ trích Coolidge. Chừng nào ông còn cố tránh né nó, Coolidge đã ký vào cái bộ luật mà đến cuối cùng ông đáng ra không nên ký. Và vị Tổng Thống này đã cho thấy một hướng đi sai cho những người theo chủ nghĩa bảo hộ, nghe như nó chưa bao giờ là chính sách kinh tế cả. Một vài người gợi ý rằng Coolidge phải chịu trách nhiệm cho việc sụp đổ của thị trường chứng khoán và cuộc Suy Thoái kéo dài cả thập kỷ, mà sau đó là việc ông ta hết nhiệm kỳ. Nhưng theo nghiên cứu của riêng tôi qua tiểu sử của Coolidge, lời gợi ý này là không chính xác . Thật vậy, nghiên cứu một cuốn sách khác, “Người bị quên lãng”, tôi tìm thấy chứng cứ rằng Tổng Thống Roosevelt and Hoover mới là người đã đặt chữ “Vĩ Đại” vào cụm từ “Cuộc Đại Suy Thoái”.

Thật trớ trêu khi một người có tư cách khiêm tốn như vậy đã làm chủ tọa qua cả kỷ nguyên của thời được biết đến là “The Roaring Twenties”(Những năm bùm nổ thời 1920). Nhưng đây mới là sự trái ngược: Coolidge là một kẻ bủn xỉn đã gây ra nhiều thứ.

Có lẽ đã đến lúc cho một chính trị gia mới học hỏi theo nguyên tắc dẫn đường của Kẻ Cầm Chân Vĩ Đại rồi. Nơi mà người ta “hành động”, đừng làm gì cả. Và nếu bạn phải làm, làm ít thôi.

Tôi là Amity Shlaes của Coolidge Foundation và Đai Học The King cho trường Đại Học Prager.

—–

Amity Shlaes, Coolidge: The Best President You Don’t Know, Prager University

Dịch: Ghost, Biên tập: Bé Đỏ @ CAFEKUBUA.COM

https://www.facebook.com/cafekubua/videos/757354617731388/

Facebook Comments