Nguồn gốc của vấn đề Trung Đông (Israel và Palestine)

Nguồn gốc của vấn đề Trung Đông (Israel và Palestine)

 

Các cuộc xung đột Trung Đông được hình thành  vì nó là một trong những vấn đề phức tạp nhất trên  thế giới. Nhưng, trong thực tế, nó rất đơn giản.  Người Israel muốn sống trong hòa bình và sẵn sàng chấp nhận một nhà nước Palestine láng giềng. Nhưng hầu hết người Palestine không muốn Israel tồn tại.

Như Dennis Prager giải thích, điều này thực sự là những gì bạn cần biết. Trong 5 phút, hiểu cách Israel được thành lập, và làm thế nào, kể từ ngày tốt lành trong năm 1948, các nước láng giềng đã cố gắng tiêu diệt nó, lần này qua lần khác.

Prager University chân thành cảm ơn sự hỗ trợ hào phóng của Adam và Gila Milstein Family Foundation, người tài trợ cho video này.

Khi tôi thực hiện bài nghiên cứu tốt nghiệp của mình tại học viện Trung Đông ở trường Đại Học Columbia – Trường Quan Hệ Quốc Tế, tôi đã tham gia rất nhiều khóa học về các câu hỏi của cuộc xung đột Trung Đông.

Sau từng học kỳ, chúng tôi đã nghiên cứu các cuộc xung đột Trung Đông như thể đó là những xung đột phức tạp nhất trên thế giới – trong khi thực tế, nó có lẽ là cuộc xung đột dễ giải thích nhất trên thế giới. Nó cũng có thể là khó giải quyết nhất, nhưng cũng là dễ giải thích nhất.

Tóm lại, nó là thế này: Phe này muốn phe kia chết.

Israel muốn tồn tại như là một nhà nước Do Thái và được sống trong hòa bình. Israel cũng công nhận quyền của người Palestine là có nhà nước của riêng mình và được sống trong hòa bình. Vấn đề là, tuy nhiên, hầu hết người Palestine và nhiều người Hồi giáo và người Ả Rập khác, không thừa nhận quyền của nhà nước Do Thái của Israel và để cho nó tồn tại.

Điều này đã là sự thật kể từ năm 1947, khi Liên Hợp Quốc bình chọn để phân chia mảnh đất được gọi là Palestine thành một nhà nước Do Thái và một nhà nước Ả Rập.

Người Do Thái chấp nhận phân vùng của Liên Hợp Quốc nhưng không có Arab hoặc bất kỳ quốc gia Hồi  Giáo nào khác chấp nhận nó.

Khi người Anh kết thúc việc cai trị vào ngày 15 tháng 5 năm 1948, quân đội của tất cả các nhà nước Ả Rập láng giềng – Lebanon, Syria, Iraq, Transjordan, và Ai Cập – đã tấn công nhà nước một ngày tuổi của Israel để nhằm tiêu diệt nó.

Nhưng, trước sự ngạc nhiên của thế giới, nhà nước Do Thái nhỏ bé lại chiến thắng sống sót.

Sau đó, nó đã xảy ra một lần nữa. Năm 1967, nhà độc tài của Ai Cập, Gamal Abdel Nasser, đã công bố kế hoạch của mình, theo lời ông, “để tiêu diệt Israel.” Ông ta đặt quân đội Ai Cập trên biên giới của Israel, và đội quân xung quanh các nước Ả Rập cũng đã được huy động để tấn công. Tuy nhiên, Israel đã chủ động tấn công Ai Cập và Syria trước. Israel không tấn công Jordan, và xin vua Jordan không tham gia cuộc chiến. Và chỉ vì lý do đó Israel đã kiểm soát được vùng đất ở Jordan, cụ thể là “West Bank” của sông Jordan hiện tại.

Một thời gian ngắn sau chiến tranh, các quốc gia Ả Rập đã đến Khartoum, Sudan và tuyên bố tiếng ba cái “Không”: “họ không công nhận, không hòa bình, và không có cuộc đàm phán.”

Israel lẽ ra đã phải làm gì?

Vâng, có một điều Israel đã làm, hơn một thập kỷ sau đó, vào năm 1978, là để cung cấp cho toàn bộ bán đảo Sinai – một diện tích đất lớn hơn cả chính Israel, và với dầu – trở lại Ai Cập bởi vì Ai Cập, dưới sự lãnh đạo mới , ký một thỏa thuận hòa bình với Israel.

Vì vậy, Israel đã cấp đất vì lời hứa của hòa bình với Ai Cập, và nó luôn luôn sẵn sàng để làm điều tương tự với người Palestine. Tất cả những người Palestine đã từng phải làm là công nhận Israel là một nhà nước Do Thái và hứa sẽ sống trong hòa bình với nó.

Nhưng khi Israel đã đề xuất đất cho hòa bình – như nó đã làm trong năm 2000 khi nó đã đồng ý để cung cấp cho người Palestine một nhà nước có chủ quyền trong hơn 95% của West Bank và toàn bộ dải Gaza – các lãnh đạo Palestine đã từ chối, và thay vào đó trả lời bằng cách cử đến hàng trăm đợt khủng bố tự sát vào Israel.

Trong khi đó, đài phát thanh, truyền hình và chương trình giảng dạy của người Palestine thì bị chứa đầy vinh quang của những kẻ khủng bố, sự ma quỷ hóa của người Do Thái, và tin nhắn lặp đi lặp lại hàng ngày rằng Israel không nên tồn tại.

Vì vậy, không khó để giải thích sự tranh chấp Trung-Đông. Phe này muốn phe kia chết. Phương châm của Hamas, các nhà lãnh đạo Palestine ở Gaza, là: “Chúng tôi yêu cái chết cũng nhiều như những người Do Thái yêu cuộc sống.”

Có 22 nhà nước Ả Rập trên thế giới – trải dài từ Đại Tây Dương sang Ấn Độ Dương. Có một “Nhà nước Do Thái” trên thế giới. Và chỉ bằng kích thước của New Jersey. Trong thực tế, El Salvador bé tẹo còn lớn hơn so với Israel.

Cuối cùng, suy nghĩ về hai câu hỏi: Nếu, ngày mai, Israel đã đặt xuống cánh tay của mình và tuyên bố: “Chúng tôi sẽ không chiến đấu nữa,” điều gì sẽ xảy ra?

Và nếu các nước Ả Rập xung quanh Israel hạ vũ khí xuống và tuyên bố “Chúng tôi sẽ không chiến đấu nữa,” điều gì sẽ xảy ra?

Ở  trường hợp thứ nhất sẽ có một sự hủy diệt ngay lập tức của nhà nước Israel và giết người hàng loạt của dân Do Thái. Trong trường hợp thứ hai, sẽ có hòa bình vào ngày hôm sau.

Như tôi đã nói ngay từ đầu, nó là một vấn đề đơn giản để mô tả: Bên này muốn bên kia chết – và nếu không phải thế, thì sẽ có hòa bình.

Hãy nhớ điều này: Chưa bao giờ có một nhà nước nào trong các khu vực địa lý được gọi là Palestine mà không phải là Do Thái. Israel là nhà nước Do Thái thứ ba phải tồn tại trong khu vực đó. Không bao giờ có một nhà nước Ả Rập, không bao giờ là một nhà nước Palestine, không bao giờ một người Hồi giáo hay bất cứ tiểu bang khác.

Đó là vấn đề: tại sao nhà nước Do Thái khác cỡ một bang của El Salvador lại không được cho phép tồn tại???

Đó là vấn đề Trung Đông.

Tôi là Dennis Prager.

 

Dịch: Ghost

Biên Tập: Ku Búa

Facebook Comments