Một cuốn sách về Chủ Nghĩa Tư Bản – Chương 3 Phần 2

poli

Một cuốn sách về Chủ Nghĩa Tư Bản

Tác giả: Robert P. Murphy, Political Incorrect Guide to Capitalism

Dịch giả: Ku Búa @ cafekubua.com

 

Chương 03 – Những bất công trong thị trường lao động – Phần 2

child  

Luật lao động trẻ em là điều không cần thiết

Một trong những ví dụ điển hình của sự lộn xộn và nhầm lẫn của kinh tế học trong tư tưởng nhiều người là sự khác biệt giữa sự tương quanquan hệ nhân quả.

Ví dụ, bởi vì tiêu chuẩn sống đã được nâng cao cho người lao động cùng lúc với những can thiệp của chính phủ được tăng lên nhiều lần, mọi người thường cho rằng các công đoàn lao động và những bộ luật của chính phủ là nguồn gốc của sự tiến bộ đó. Cũng dễ hiểu vì đó là điều mà các công đoàn lao động, chính phủ và những người ủng hộ họ đã liên tục nói với chúng ta.

Nhưng không, chính sự thành công của Chủ Nghĩa Tư Bản mới là nguyên nhân dẫn đến sự tiến bộ của tiêu chuẩn sống và tiêu chuẩn làm việc.

Có lẽ ví dụ điển hình cho sự nhầm lẫn giữa sự tương quan và quan hệ nhân quả là lao động trẻ em. Đúng, trẻ em đã làm việc trong các nhà máy với tiêu chuẩn tồi tệ từ ngàn xưa đến này. Hiện tại thì điều này là bất hợp pháp ở các nước tiên tiến. Do đó, rất nhiều người đã kết luận rằng sự can thiệp và sự cao cả của chính phủ đã cứu vớt những thế hệ trẻ em từ sự nghèo đói của việc lao động trong bộ máy tư bản.

Nhưng liệu sự phân tích này có hợp lý hay không? Nếu lao động trẻ em được hợp pháp hóa vào ngày mai, bạn có gửi đứa con tám tuổi của mình đến những nhà máy để đem về thêm thu nhập $200 một tháng (sau thuế) hay không? Đương nhiên là không rồi.

Nếu một quốc gia trở nên giàu có đủ để cho trẻ em khỏi phải đi làm, thì các bậc phụ huynh không cần phải bầu cho các chính trị gia để nói với họ điều đó. Và nếu một quốc gia không thịnh vượng đến mức đó – như đại đa số các quốc gia trên thế giới hiện nay – thì việc chính phủ cấm lao động trẻ em chỉ sẽ đưa họ vào những hoạt động ngầm trong các tổ chức xã hội đen, những hoạt động bất hợp pháp, như mại dâm, để gia đình họ không phải đói vì quá nghèo.

child

Chính phủ không tạo ra sự thịnh vượng bằng cách thông qua các bộ luật. Nếu người đi làm chính phải đi làm để nuôi gia đình, thì điều người đó cần là sự gia tăng trong năng suất lao động, chứ không phải những bộ luật của chính phủ.

Có hai điểm nhỏ khác về vấn đề lao động trẻ em. Trước tiên, công đoàn lao động là một trong những tổ chức đầu tiên trong lịch sử kêu gọi việc giới hạn của lao động trẻ em. Nhưng như chúng ta sẽ thấy sau đây, mục đích của họ khác xa với lòng nhân ái. Họ lo lắng đến tiền lương của họ sẽ bị giảm vì sự cạnh tranh của lao động trẻ em, chứ không phải vì sự bóc lột của các trẻ em nghèo.

Điểm thứ hai là cuộc thử nghiệm tư tưởng ở trên không có ý nghĩa lắm. Cũng như bạn đã phát hiện ra, cho dù nếu chính phủ hợp pháp hóa lao động trẻ em, bạn cũng không thể nào gửi đứa con tám tuổi của bạn đi làm toàn thời gian được, bởi vì chính phủ đã quy định một ngày của trẻ em phải như thế nào. Cụ thể, chính phủ quy định bạn phải đưa con bạn đến trường để học viết, học đọc và tính toán.

kid2

Mức lương tối thiểu – một cách để tạo ra thất nghiệp

Ví dụ rõ nhất về sự khác biệt giữa lý thuyết và thực tế trong luật lao động là luật lương tối thiểu. Theo những người ủng hộ, lương tối thiểu đã cứu vớt hàng ngàn công nhân từ sự bóc lột tàn nhẫn. Nếu chính phủ không can thiệp và tuyên bố một mức lương văn minh, một mức lương mà một người khác không thể trả một người khác thấp hơn được nữa, thì những người và tổ chức sử dụng lao động sẽ đẩy mức lương xuống đáy. Những người lao động tay nghề thấp không có quyền tự thương lượng và vì vậy phải chấp nhận mức lương đã được quyết định bởi người sử dụng lao động.

Có quá nhiều điều sai với quan niệm thông thường này mà không biết phải bắt đầu từ đâu. Tại sao tất cả các công nhân không cùng nhận lương tối thiểu? Tại sao các bệnh viện tham lam kia không cấu kết với nhau để giữ mức lương bác sĩ ở mức cực thấp? Vì sao các thành viên cao cấp trong các công ty luật không làm điều tương tự cho những nhân viên cấp thấp?

Câu trả lời rõ ràng là sự cạnh tranh sẽ ngăn chặn điều điên rồ này xảy ra. Nếu các công nhân trong một ngành nào đó được trả lương quá thấp so với mức lợi nhuận họ tạo ra – đây là điều các nhà kinh tế học gọi là ”sản phẩm thu cận biên” (marginal revenue product) – thì những người kinh doanh ở các ngành khác sẽ kiếm được lợi nhuận khổng lộ bằng cách đầu tư vào ngành đó và thuê những người công nhân đang đi làm với mức lương cao hơn một chút. Quá trình đó sẽ tiếp tục cho đến khi những người công nhân được nhận mức lương xứng đáng với năng suất của họ.

Không có gì đặc biệt được áp dụng với những người có tay nghề cao trong câu chuyện này. Logic đó được áp dụng đến những người làm trong các tiệm bánh, cho đến những kỹ sư phần mềm. Tất nhiên, đa số người đăng ký tìm việc ở tiệm McDonald’s có năng suất lao động thấp hơn các kỹ sư phần mềm nhiều, cho nên họ sẽ kiếm được ít tiền hơn trong một thị trường tự do.

Điều gì sẽ xảy ra nếu chính phủ quyết định thiết lập một mức lương tối thiểu $5/tiếng và trừng phạt bất cứ ai muốn thuê một người với mức lương $3/tiếng? Liệu các công ty sẽ có được thêm $2 trong năng suất lao động không? Dĩ nhiên là không. Các công ty sẽ sa thải công nhân cho đến khi những người còn lại có đủ năng suất để đáp ứng lại mức lại mức lương tối thiểu họ được nhận.

Vậy thì điều đó – luật lương tối thiểu – làm thế nào để giúp những cô cậu thanh niên mới ra đời và những người có kinh nghiệm và tay nghề thấp? Nó giúp hay nó vô tình làm hại?

[Chương 3 – Còn tiếp]

https://www.facebook.com/cafekubua/posts/699073183559532

Facebook Comments