AirBnB và Hành là Chính của Việt Nam

[AirBnB và Hành là Chính của Việt Nam] Một doanh nhân có thể vượt qua mọi thử thách nhưng không thể nào vượt qua được thủ tục hành chính. Ở Phương Tây thì các nhóm lợi ích ngày càng vận động mạnh để chính phủ ban hành thêm những quy định nhằm giới hạn cạnh tranh và để bảo vệ lợi thế của họ. Ở Việt Nam thủ tục là một cơn ác mộng với tất cả người dân, nhất là những ai kinh doanh. Tôi xin lấy ví dụ AirBnB để làm ví dụ. Đây là một mô hình rất hay và thịnh hành ở Phương Tây nhưng hiện tại các nhóm lợi ích ngành khách sạn đang vận động để tiêu diệt nó, tương tự như Uber và các công ty taxi truyền thống. Ở Việt Nam thì mô hình cực kỳ lý tưởng này, nghe tuy đơn giản, nhưng rất phiền phức không phải về mặt tài chính hay tiềm năng mà là thủ tục hành chính.

Xin lưu ý, tôi không phải là người trong ngành nên không thể nào hiểu biết bằng những bạn đang làm, nên có nói sai chỗ nào phiền các bạn góp ý chỉnh sửa. Trước đây 2 năm thì AirBnB chưa thịnh hành ở Việt Nam và rất ít ai biết đến nó. Thấy tiềm năng nên tôi đã tìm hiểu và dự định sẽ thực hiện mô hình này. Nghĩa là đầu tư một căn họ trả góp rồi cho thuê AirBnB. Nói đơn giản:

  • Giá căn hộ 1 tỷ.
  • Cọc 300 triệu
  • Trả góp 700 triệu
  • Thời hạn 20 năm
  • Lãi suất 8%
  • Trả góp hàng tháng tầm 7 triệu
  • Giá thuê căn mỗi ngày 1 triệu (2 phòng, 6 người), đầy đủ nội thất
  • Công suất thuê ước tính là 15 ngày/tháng
  • Doanh thu ước tính là 15 ngày x 1 triệu = 15 triệu
  • Trừ chi tiền trả góp 7 triệu và chi phí 3 triệu
  • Lời tầm 5 triệu mỗi tháng

Tính trên Excel thì rất lý tưởng và phấn khởi, đó là đến khi tôi tìm hiểu về thủ tục hành chính. Tôi xin cam đoan là nếu thực hiện thì phải đút lót chứ không thể nào không đút lót mà hoạt động được cả. Chi tiết:

  1. Nếu thuê rồi cho thuê lại thì chủ nhà không cho, có thể trả thêm tiền.
  2. Ban quản lý cũng không thích người lạ ra vào thường xuyên. Nếu cần thì mới cà phê phong bì.
  3. BẢo vệ cũng không thích vì không quản lý được. Nếu cần thì mới cà phê phong bì.
  4. Cảo thuê phải đăng ký tạm trú tạm vắng. Phải phong bì. Bạn không cần nhưng họ sẽ làm chậm chạp, cố tình gây khó dễ.
  5. Người nước ngoài thì không được đăng ký tạm trú tạm vắng nên công an sẽ dựa vào đây mà xách nhiễu. Nghĩa là bắt bạn phải chi thêm tiền. Bạn phải đút lót thôi.
  6. Thuế, nếu làm căn nhà lớn thì tụi thuế sẽ để ý và phải đăng ký hộ kinh doanh cá thể. Mỗi tháng đóng ít nhất 600,000 VND thuế.
  7. Nếu đăng ký doanh nghiệp thì thủ tục vô cùng rườm rà, phải lót thằng thuế để trốn thuế và mọi việc êm đẹp.

Vấn đề chính là chế độ hộ khẩu, nó đẻ ra việc phải đăng ký tạm trú tạm vắng cho mỗi lần khách đến. Tôi là một người không thích ăn nhậu và đút lót. Mà làm AirBnB tôi cam đoan là phải đút. Tối thiểu là vài trăm, nói đại là tầm 500,000/tháng đi. Còn ở trung tâm thì hơn. Ở Hà Nội và ngoài bắc thi nghe nói công an hành như gì, phải vài triệu mỗi tháng. Nếu không đút thì nó chỉ cần tới nhà kiểm tra hộ khẩu hay tạm trú tạm vắng là đủ chết rồi.

Đó. Vì những lý do nêu ra, tôi đã không thực hiện mặc dù rất muốn. Nghĩ lại mà thấy tiếc vô cùng. Tôi viết bài này để cho các bạn thấy là thủ tục hành chính, ở Mỹ hay Âu hay Việt Nam, đã giết chết ý tưởng khởi nghiệp như thế nào. Ở Mỹ và vài địa phương ở Châu Âu cấm AirBnB với lý do hết sức nhảm nhí, nó vi phạm quy định địa phương về việc kinh doanh nhà ở và vô số lý do khác.  Hãy đặt bản thân vào vị trí của một người muốn kinh doanh, thủ tục hành chính lam họ rất nản. Tôi cũng không phải là ngoại lệ. Rất tiếc, vì Việt Nam rất xinh đẹp và có nhiều chung cư cao cấp với giá tương đối phải chăng. Nhưng không thể thực hiện được vì thủ tục hành chính và quan liêu. Điều này làm Việt Nam kém cạnh tranh hơn các nước khác và mãi tụt hậu. Một doanh nhân có thể vượt qua mọi thử thách nhưng không thể nào vượt qua được thủ tục hành chính và sự quan liêu của chính phủ.

Ku Búa @ Cafe Ku Búa

 

Facebook Comments