Thế Chiến 1 – Phần 1: 1914

Thế Chiến 1 – Phần 1: 1914

Các thế lực của châu Âu chia thành hai liên minh đối địch: Hiệp ước: Pháp, Anh và Nga, cả 3 đều lo ngại Đức – quyền lực mới của châu Âu. Và Liên Minh: Đức, do lo ngại bị bao vây bởi các đối thủ ; Áo-Hungary, nhằm cứu vãn một đế chế đang lung lay; và Ý, với tham vọng xâm lấn lãnh thổ Pháp.

Cuộc chiến khởi nguồn ngày 28 tháng 6 tại Sarajevo. Archduke Franz Ferdinand, thái tử Áo-Hung, bị ám sát bởi một phần tử dân tộc chủ nghĩa 19 tuổi người Slav tên Gavrilo Princip. Áo-Hungary cáo buộc Serbia đã hỗ trợ tên sát thủ, và gửi một tối hậu thư với những điều khoản xâm phạm trắng trợn. Serbia bác bỏ tối hậu thư, và Áo-Hungary tuyên chiến.

Chỉ trong vòng vài giờ lực lượng Áo bắn phá Belgrade. Sa hoàng Nicholas II, cảm thấy có trách nhiệm bảo vệ đồng minh Serbia huy động quân đội Nga. Hoàng đế Đức Wilhelm II đã hứa sẽ hỗ trợ cho Áo-Hungary. Ông và các tướng lĩnh thấy xung đột với Nga là không thể tránh khỏi – và càng sớm càng tốt, vì sức mạnh của Nga đang lớn dần. Quân Nga được điều động để đối phó với quân Đức. Đức tuyên chiến với Nga.

Đức hiểu rõ chiến tranh với Nga có nghĩa là chiến tranh với Pháp. kế hoạch Schlieffen được thực thi để đối phó với 2 chiến tuyến – đầu tiên, quân đội của Đức sẽ tiến nhanh chóng vòng qua Bỉ (trung lập) để bao vây, tiêu diệt quân đội Pháp ở Paris nhanh chóng giành thắng lợi. Sau đó, lực lượng của này di chuyển sang phía đông để đối phó với Nga, do quân đội Nga sẽ mất nhiều thời gian hơn để tập hợp. Và do đó, Đức tuyên chiến với Pháp.

Lúc này, sáu triệu đàn ông được huy động ra chiến tuyến trên khắp Châu Âu. Ý, tuy nhiên, vẫn còn trung lập. các điều khoản của Liên minh Ba bên không ràng buộc Ý phải tấn công. Hoa Kỳ cũng tuyên bố trung lập. Tổng thống Wilson và công chúng Mỹ không mong muốn bị vướng vào cuộc chiến tranh của châu Âu. Dù là đồng minh của Pháp, nhưng lúc đầu người Anh không thể hiện rõ ý định tấn công Đức. Tuy nhiên khi quân Đức xâm lược Bỉ, (Anh cam kết Bỉ đc trung lập), một tối hậu thư được gửi từ London đến Berlin yêu cầu Đức rút quân.

Tối hậu thư bị bỏ qua, và Anh tuyên bố chiến tranh. Một đạo quân viễn chinh Anh được gửi đến Pháp, trong khi đó quân Đức bị cầm chân trong thời khắc quan trọng do sự kháng cự của Bỉ tại thành phố Liège. Quân Đức thảm sát thường dân Bỉ. Sự tàn bạo được thổi phồng bởi truyền thông của Đồng Minh, dư luận các nước Trung lập quay sang phản đối Đức do không biết ý định bao vây của Đức, Pháp thực hiện kế hoạch XVII, tấn công lãnh thổ Đức. Nhưng tại tiền phương họ bị đẩy lùi, cả hai bên chịu thương vong nặng nề. Quân Anh đụng độ với quân đội Đức tại Mons.

Nhưng với quân số quá ít ỏi Người Anh sớm rút lui cùng người Pháp. Đồng minh đóng quân ở sông Marne, 40 dặm bên ngoài Paris. Cuộc phản công trong tuyệt vọng của họ cứu nguy cho thành phố và buộc quân Đức phải rút lui. Cả hai bên mất 250.000 lính trong chiến dịch này. ‘Cuộc đua đến Biển’ bắt đầu, cả hai phe cố gắng vòng qua hông nhau ở phía Bắc loạt các vụ đụng độ dẫn đến Trận Ypres lần thứ nhất , quân Đồng minh tuyệt vọng bám trụ để ngăn chặn đợt đột phá của quân Đức.

Tổn thất năng nề tiếp diễn. Hai đội quân sau đó đào hào dọc theo toàn bộ 350 dặm chiến tuyến, nhằm hạn chế thương vong từ súng máy và đạn pháo. Chiến tranh chiến hào đã bắt đầu. tàu chiến Anh giành chiến thắng trong trận hải chiến đầu tiên tại Heligoland Bight, đánh chìm ba tàu tuần dương Đức. Anh có hải quân mạnh nhất trong thế giới: 29 tàu chiến hiện đại so với 19 của Đức Anh áp đặt lệnh phong tỏa đường biển với Đức, cắt đứt vận chuyển hàng hóa, bao gồm thực phẩm, vào Đức bằng đường biển. Mục tiêu nhằm khiến kinh tế Đức kiệt quệ và buộc phải đầu hàng.

Nhưng một tuần sau, tàu tuần dương HMS Pathfinder của Anh trở thành nạn nhân đầu tiên trong lịch sử của một vũ khí chết người mới- tàu ngầm ngư lôi. tàu ngầm của Đức, U-boats, với tầm hoạt động 9000 dặm, và có thể ngầm tấn công từ dưới sóng biển. U-boat trở thành thách thức mới của người Anh trong vùng biển. Trên mặt trận phía Đông, quân đội Nga tràn vào Đông Phổ. Nhưng họ sớm lâm vào thảm họa tại Trận Tannenberg, tướng von Hindenburg và tham mưu Trưởng Erich Ludendorff dành được một chiến thắng rực rỡ, bắt 90.000 tù nhân và quét sạch toàn bộ quân đội Nga. Người Nga góp phần vào thất bại này với việc chuyển quân lệnh mà không mã hóa Thêm một chiến thắng lớn nữa của quân Đức lại hồ Masurian đã buộc người Nga phải rút lui.

Chỉ trong sáu tuần, quân đội Nga đã chịu thương vong trên 300 nghìn lính. Trong khi đó cuộc xâm lược Serbia của Áo-Hungary vấp phải sự kháng cự tại trận Cer. Cuộc tấn công vào lãnh thổ Nga của Áo Hung cũng kết thúc trong thảm họa và buộc phải lui quân với sự mất mát của hơn 300.000 người. Pháo đài Przemyśl bị chia cắt và bao vây bởi quân Nga. Đức buộc phải đến để cứu nguy, bằng một cuộc tấn công nghi binh tại Warsaw. Tiếp đó là đụng độ khốc liệt ở thành phố Lódź (Ba Lan), nhưng không bên nào dành thắng lợi. Trong khi đó, Đế chế Ottoman gia nhập khối hiệp ước và tuyên chiến kẻ thù cũ – Nga. Tàu chiến Thổ Nhĩ Kỳ bắn phá các cảng Odessa và Sevastopol của Nga, trong khi ở vùng Caucasus, quân đội Nga vượt qua biên giới Thổ Nhĩ Kỳ.

Ngoài châu Âu, chiến tranh nổ ra trên trên khắp đại dương và thuộc địa. quân Đức tiến vào thuộc địa Đông Phi của Anh (Kenya hiện đại) và chiếm Taveta; trong khi Đồng Minh chiếm các thuộc địa của Đức Togoland (Togo hiện đại). Nhưng đạo quân Anh xâm lược Cameroon bị đánh bại tại Garua và Nsanakong, trong khi một đạo quân khác với 3.000 lính tấn công thuộc địa Tây Nam Phi của Đức ( Namibia hiện đại) buộc phải đầu hàng tại Sandfontein. Một tháng sau, quân Anh tại Tanga lâm vào hỗn loạn và chịu thất bại dưới tay của đại tá Lettow-Vorbeck với một lực lượng nhỏ hơn rất nhiều không có sự hỗ trợ từ chính phủ Đức, Lettow-Vorbeck tiến hành thành công chiến tranh du kích chống lại Đồng Minh bất chấp quân số khổng lồ của đối phương.

Ở châu Á, Nhật Bản tuân thủ hiệp ước với Anh và tuyên chiến với Đức. Quân đội Nhật Bản chiếm các căn cứ hải quân Đức tại Thanh Đảo. Các thuộc địa của Đức tại Samoa và New Guinea đầu hàng quân New Zealand và Úc. Nhưng ở Thái Bình Dương, ngoài khơi bờ biển Chile, đô đốc von Spee của hạm đội Đông Á đánh chìm hai tàu tuần dương Anh tại Trận Coronel. Cả hai tàu chỉm với tất cả thủy thủ.

Năm tuần sau đó, ông đối đầu hải quân Anh tại Falkland. Bốn trong số năm tàu ​​tuần dương Đức chìm. von Spee hi sinh cùng với soái hạm của mình. Trong khi ở Trung Đông, quân đội Anh chiếm cảng Basra của Ottoma, đảm bảo nguồn dầu tối quan trọng từ vịnh Ba Tư của hải quân Anh mùa đông đó, quân đội Áo cuối cùng cũng tiến vào Belgrade, nhưng người Serbia sau đó phản công và đẩy lùi đối phương một lần nữa. Giao tranh ở Serbia đã khiến mỗi bên thương vong 200.000 lính. Ở Biển Bắc, tàu chiến của Đức thực hiện chiến thuật hit-and-run nhằm vào các thị trấn ven biển Anh, bắn phá Hartlepool, Whitby và Scarborough, và giết hại hơn một trăm dân thường.

Trên Mặt trận phía Tây, người Pháp bắt đầu đợt tấn công lớn đầu tiên vào quân Đức: nhưng trong trận Champagne thứ nhất chỉ đem lại một vài thắng lợi với cái giá 90.000 lính. Trong khi tại vùng núi Caucasus, đợt tấn công của quân Ottoman giữa mùa đông kết thúc trong thảm bại tại Sarikamish. 60.000 lính Thổ chết trận, rất nhiều trong số đó bởi cái lạnh. Trên mặt trận phía Tây, Giáng Sinh đầu tiên được nhớ đến bởi một cuộc ngừng bắn ngắn, và trận bóng giao hữu ngay tại khu vực giữa những chiến hào.

EPIC History

Facebook Comments