Nước Mỹ Của Hillary Clinton 7.11 – Một Lợi Nhuận To Lớn

7.11 Một Lợi Nhuận To Lớn

Alinsky đã kiếm được lợi nhuận rất nhiều từ mạng lưới của ông. Thậm chí cả Hillary Clinton cũng ghi chú trong luận văn của bà rằng trong khi Alinsky liên tục nói về sự nghèo khó và những điểm yếu, ông ta sống rất thoải mái khác xa những người dân mà ông ta nhân danh cho những cuộc chiến. Đó là một phần của phong cách Alinsky và cả đôi bên đều biết.

Cho tới cuối đời, Alinsky chuyển tới Carmel, California. Tại thời điểm này Alinsky đã là triệu phú. Ông tận hưởng bữa tối tại nhà hàng cao cấp nhất Carmel, và nhảy valse trên những bãi biển cát trắng. Tại chính Carmel xinh đẹp Alinsky đã qua đời vì đau tim năm 1972.

Người viết tiểu sử của ông Alinsky, Sanford Howitt, tô vẽ điều này như một nghịch lý. “Đây không phải là con đường mà Saul thích, không phải kết thúc mà ông muốn viết nên, không phải một cái chết tầm thường như thế. Và tại Carmel của mọi nơi! Ốc đảo hoàn hảo trên các tấm bưu thiếp nơi không một hạt bụi phiền não nào của thế giới có thể được tìm thấy trên bãi cát trắng mịn màng được vuốt ve mỗi ngày bằng làn nước Thái Bình Dương dịu dàng.”

Thực ra, tôi đồng ý rằng nếu Alinsky có thể chọn con đường ông hẳn đã sắp đặt một báo cáo như mơ về việc ông bị bắn hạ bởi những kẻ thù nguy hiểm của ông, trong khi đang theo đuổi công bằng xã hội! Nhưng trên thực tế Alinsky tự biết rằng nó chỉ là một lời nói dối to bự. Trên thực tế không có gì quá đặc biệt về việc Alinsky gục chết tại vùng Carmel giàu có. Đó là toàn bộ quan điểm của việc trở thành một tên trộm, để làm giàu.

Liệu Don Corleone có thấy xấu hổ chút nào khi sống trong một dinh tự cạnh bờ biển không? Horwitt có thể có một số che đậy, nhưng Alinsky không có một ảo ảnh nào rằng từ trong bản chất ông không phải một gã công bằng xã hội; ông là một gã dùng công bằng xã hội như một phần của kế hoạch kinh doanh. Như những tên mafia trong phim và ngoài đời thật, Alinsky hiểu rằng tội ác là một sự nghiệp và trong đó mục tiêu của bố già là làm giàu.

Cá nhân tôi, tôi ước gì Alinsky đã kết thúc như Henry Hill. Tại kết cục của Goodfellas, Hill đã mất toàn bộ cuộc sống cao cấp, và hắn sống nhờ chương trình bảo vệ nhân chứng. “Ngày nay mọi chuyện đã khác,” hắn nói. “Tôi phải xếp hàng đợi như mọi người khác.” Hill, nói theo cách khác, đã bị buộc phải trở thành người bình thường một lần nữa. Tuy niên, Alinsky sống như một kẻ ăn chơi và chết cũng như vậy. Ông trải nghiệm cuộc sống bình thường trước khi móc nối với bọn du côn; nó có lẽ sẽ tốt cho linh hồn ông nếu được trải nghiệm điều đó lần nữa trước khi chết.

Tuy nhiên, phần mà Alinsky lấy là khá nhỏ. Lý do là vì trong suốt cuộc đời, Alinsky kiên định, như cách ông đã nói, một “kẻ quấy rối từ bên ngoài.” Ông rất tin tưởng rằng các nhà hoạt động không nên trở thành một phần của chính phủ. Hillary Clinton cảm thấy khác hoàn toàn. Alinsky đề nghị cho Hillary một việc làm sau khi tốt nghiệp, nhưng bà ta bỏ ông lại để đến trường luật Yale.

Nhắc lại sự cố này sau đó trong quyển sách Lịch Sử Sống (Living History), Hillary viết, “Chúng tôi có một sự bất đồng căn bản. Ông ấy tin rằng bạn có thể thay đổi hệ thống chỉ khi bạn đứng ngoài,” Hillary nói “Tôi không như vậy, quyết định của tôi là chứng tỏ niềm tin của mình rằng hệ thống có thể được thay đổi từ bên trong.”

Cái nhìn sâu sắc của Hillary được tổng kết lại bởi nhà văn Michael Tomasky: Tại sao lưu lại bên ngoài khi có thể trà trộn vào chính phủ? Tại sao chiến đấu chống lại cường quyền khi bạn có thể là cường quyền? Những kẻ phá rối bên ngoài bị hạn chế về tầm hoạt động và về nguồn lực. Nhưng các tổ chức chính phủ sở hữu một thẩm quyền cưỡng chế khổng lồ, bao gồm và tối cao là một sức mạnh quân sự hầu như vô giới hạn.

Sự kiểm soát chính phủ bao gồm cả sự kiểm soát bộ tư pháp; bạn quyết định ai bị truy tố và ai không. Nó bao gồm cả việc kiểm soát NSA, nơi bạn có quyền truy cập mọi loại thông tin lý thú. Cuối cùng, công cụ kiểm soát nào tuyệt vời hơn sở thuế IRS với quyền lực kinh hoàng của nó để kiểm toán, tịch thu và truy tố gần như bất kỳ công dân nào ở Mỹ? Hillary đã thấy, điều mà Alinsky không bao giờ thấy, rằng chính phủ là công cụ kiểm soát, hăm dọa và trộm cắp quy mô lớn tốt nhất mà bất kỳ nhà hoạt động cộng đồng nào có thể mơ ước.

Alinsky chết từ lâu trước khi ông có thể thấy những sinh viên của mình thăng tiến đến các hành lang cao nhất của quyền lực. Cả Hillary và Obama đều dùng quyền lực của chính phủ để tống tiền những người nộp thuế và trừng phạt sự chỉ trích của họ, kể cả tôi; như một sinh viên của Alinsky, họ đã vượt qua thầy mình. Cho dù vậy, nếu Alinsky còn sống, ông có thể tự hào một cách chính đáng vì đã là ngôi sao dẫn đường của họ, bố già thông thái của họ. Ông là người đã dạy cho chủ nghĩa cấp tiến hình thức lừa đảo mới và được cải tiến.

Facebook Comments