Nước Mỹ Của Hillary Clinton 6.9 – Yếu Tố Phát Xít Của Hillary

6.9 Yếu Tố Phát Xít Của Hillary

Chúng ta tìm thấy những giai điệu tương tự của chủ nghĩa toàn trị trong tầm nhìn của Hillary về trẻ em được trình bày trong quyển sách Phải Cần Cả Một Làng (It Takes a Village) của bà. Để xem thế nào. Quyển sách của bà ta dựa trên một thành ngữ Châu Phi, “Phải cần cả một làng để nuôi một đứa trẻ.” Như người Châu Phi muốn nói, nuôi dạy một đứa trẻ không chỉ là công việc của cha mẹ; văn hóa của cả làng phải hỗ trợ. Theo nghĩa này, tôi đồng ý: tuổi thơ của chính tôi tại vùng ngoại ô Mumbai đã trở nên phong phú hơn nhiều bởi những người bà con xa, một vòng tròn bạn bè rộng lớn, những tiểu văn hóa của nhà thờ và trường học, thể thao và các hiệp hội công dân, cả một hệ sinh thái của sự hỗ trợ.

Tuy nhiên, đó không phải điều Hillary muốn nói trong tiêu đề của quyển sách. Điều bà muốn nói là “nó cần cả một chính quyền tập trung.” Trong quan điểm của Hillary mọi tổ chức từ gia đình cho đến nhà thờ cho đến các hiệp hội công dân cuối cùng là phục tùng cho nhà nước. Trẻ em, cuối cùng, là các phường của nhà nước. Chúng có thể được đặt dưới sự chăm sóc tạm thời của cha mẹ, nhưng cha mẹ chúng cuối cùng phải theo lời nhà nước, kẻ có quyền nhúng tay vào bất kỳ lúc nào và mang chúng đi nếu nó lựa chọn như vậy.

Nếu nó có vẻ như một quan điểm cực đoan, thì chủ nghĩa cực đoan không phải là phân tích của tôi mà là quan điểm của chính Hillary. Năm 1973, Hillary đăng một bài báo với tựa đề “Trẻ em dưới luật pháp” (Children Under the Law) trên tờ Havard Educational Review. Trong bài báo đó, bà ủng hộ việc giải phóng “những công dân trẻ em” từ các cha mẹ và đặc biệt là từ cái mà bà định nghĩa là “đế chế của người cha.”

Trong quan điểm của Hillary, trẻ em không có thẩm quyền để bảo vệ quyền lợi của chúng. Nhưng, bà lập luận, trẻ em nên có mọi quyền đã được đảm bảo cho những người trưởng thành theo hiến pháp. Chúng ta không thể đơn giản tin tưởng vào cha mẹ sẽ bảo vệ quyền lợi của những đứa con; rằng có một sự giống nhau về sở thích giữa cha mẹ và con cái. Trong quá khứ, Hillary chỉ ra, trẻ em được xem là “sự sở hữu của gia đình,” giống như nô lệ.

Hillary lập luận rằng nhà nước có mọi quyền để hoài nghi các gia đình về cách họ sẽ nuôi dạy những đứa trẻ. “Giả định rằng các vấn đề trẻ em bằng cách nào đó vượt trên hoặc vượt qua sự tồn tại của các chính sách và được tang cường bởi niềm tin rằng gia đình là một đơn vị riêng tư, không mang tính chính trị mà lợi ích của nó bao gồm cả trẻ em.” Quan điểm của Hillary là: không phải vậy. Gia đình là một tổ chức chính trị, và bắt buộc phải theo sự điều khiển của nhà nước.

Bài viết của Hillary kết luận với tuyên bố rằng các mối quan hệ phụ thuộc của lòng tốt được bồi dưỡng bởi gia đình là xấu. “Cùng với gia đình,” bà ta viết, “những ví dụ quá khứ và hiện tại về những sắp đặt bao gồm cả việc kết hôn, nô lệ, và hệ thống bảo tồn kiểu Ấn Độ.” Tuy nhiên Hillary cho chúng ta ý tưởng rằng trong khi phụ thuộc vào những người khác là xấu, phụ thuộc vào nhà nước lại là điều tốt.

Năm 1977, Hillary viết một bài tiểu luận nhan đề “Quyền trẻ em: Một quan niệm pháp luật” (Children’s Rights: A Legal Perspective) đã được xuất bản thành sách với tựa đề Quyền Trẻ Em (Children’s Rights). Tại đây bà đưa ra những tuyên bố sửng sốt rằng kể cả với trẻ vị thành niên, “Những quyết định làm mẹ hay phá thai, dạy học, phẫu thuật thẩm mỹ, chữa trị các bệnh tình dục, hay việc làm và những thứ khác nơi mà sự quyết định hay sự thiếu quyết định sẽ ảnh hưởng mạnh mẽ đến tương lai của đứa trẻ không nên được đưa ra đơn phương bởi cha mẹ.” Vậy ai sẽ quyết định? Câu trả lời của Hillary là: các tổ chức nhà nước có thể làm điều đó, với giả định rằng họ cân nhắc phúc lợi của những đứa trẻ sẽ chịu ảnh hưởng bởi những quyết định đó.

Cùng năm đó, Hillary được tuyển dụng bởi Marian Wright Edelman để làm việc với Hội Đồng Carnegie về trẻ em để chuẩn bị một báo cáo dài như quyển sách. Báo cáo này, Tất Cả Những Đứa Trẻ Của Chúng Ta (All Our Children), đề nghị rằng những “nhà thanh tra bảo vệ trẻ em” nên được thêm vào những cơ quan công quyền và một số loại bảo hiểm nên được cung cấp cho trẻ em để thuê mướn luật sư riêng khi trình bày nguyện vọng của chúng không chỉ với cha mẹ mà còn đối với những công ty tư nhân. Ví dụ, trẻ em có thể nộp đơn kiện tập thể chống lại các công ty về những thiệt hại tương lai mà sản phẩm và dịch vụ của họ có thể gây ra.

Theo bản báo cáo, “điểm quan trọng là mở rộng khái niệm của chúng ta về dịch vụ bảo vệ trẻ em. Việc bảo vệ trẻ em nên đi xa hơn mô hình cổ điển của những cán bộ xã hội tìm kiếm những đứa trẻ bị bỏ quên hay bị bỏ đói sang một cơ quan giám sát liên bang về quyền tiêu dùng và môi trường cho trẻ em, nơi sẽ soi những hành vi của khối doanh nghiệp tư nhân và chính phủ như nhau đề nhận xét về tác động của họ đến trẻ em. Về lâu dài, năng lượng nguyên tử, tầng ozone, các hóa chất phụ gia, thuốc kê toa và không kê toa, và ô nhiễm công nghiệp có thể đại diện tốt nhiều vấn đề pháp lý quan trọng hơn cho cả một thế hệ trẻ em hơn là một số nhỏ những ông bố bà mẹ cẩu thả và bạo hành.”

Chú ý đến cái cách mà Hillary và những cộng tác viên ít lưu ý đến những nhu cầu phát triển thực sự của trẻ em. Thay vào đó, họ dùng trẻ em và những phúc lợi của chúng – như cách giải thích về những nhà thanh tra bảo vệ trẻ em và những người ủng hộ trẻ em – để ngụy biện cho mộtsự mở rộng quyền lực khủng khiếp của phái cấp tiến.

Theo nghĩa nào đó, các nhà cấp tiến trở thành người nói thay cho những đứa trẻ. Quyền lợi trẻ em trở thành một cái cớ để những nhà cấp tiến chiếm quyền lực trong hang loạt ngành công nghiệp. Những ngành công nghiệp này sẽ phải khuất phục trước những quy định vì sản phẩm của họ bị cho rằng là gây nguy hiểm cho trẻ em, mặc dù không ai – cho dù là trẻ em hay người lớn – bị buộc phải mua hay dùng bất kỳ sản phẩm nào trong số đó.

Bài học thuật của Hillary về đề tài trẻ em – từ bài báo của bà đăng trên tờ Harvard Educational Review – Tất cả trẻ em của chúng ta (All Our Children) – phản ánh một quan niệm toàn trị về mối quan hệ giữa trẻ em và nhà nước. Toàn bộ tác phẩm của bà ta thực sự đầy giọng điệu và nội dung phát xít theo đúng nghĩa đen. Nếu chúng ta dịch chúng sang tiếng Đức, đặt một tên tác giả người Đức lên nó, và đóng dấu xuất bản từ thập niên 1930, các học giả sẽ gặp khó khăn không nhỏ để tách biệt nó từ những chương trình tuyên truyền của Thanh Niên Hitler được viết bởi Đức Quốc Xã. Thú vị là Hillary chưa bao giờ nhắc lại những quan điểm này từ khi nó được xuất bản lần đầu, nhưng bà ta cũng chưa bao giờ bác bỏ những kết luận rùng mình đó.

Facebook Comments